Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm thế tục Cập nhật

Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm thế tục Cập nhật

- in Minh Triết Thiền Định
185

Hãy cùng Muôn Màu theo dõi nội dung mới nhất về Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục dưới đây nhé:

Mục lục

Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục


Chánh niệm hiện đang là 1 thực hành tầm thường trong xã hội hiện tại. Nó được bàn luận trên các báo chí tin tức. Các đài truyền hình phỏng vấn những người chỉ dẫn về chánh niệm.

Nhiều shop bán áo quần đặc thù, bộ hứa giờ và chuông để giúp người thực hành chánh niệm, các buổi học chánh niệm được đưa vào lộ trình làm việc trong văn phòng và các cơ sở kinh doanh. Chánh niệm đã biến thành 1 cơn sốt mới được cho là giúp con người thư giãn và giảm căng thẳng trong cuộc sống hàng ngày.

Các thực hành chánh niệm trần tục có ích cho mọi người trong xã hội bắt nguồn thực từ hành chánh niệm của Phật giáo. Hiện nay, chúng đã tăng trưởng theo 1 cách khác so với xuất xứ của chúng trong truyền thống tâm linh. Điều quan trọng là phải phân biệt 2 loại chánh niệm để mọi người thông suốt những gì họ đang thực hành và vì sao.

Trong 1 xã hội đa văn hóa và tín ngưỡng, những người ko theo đạo Phật có thể muốn học thiền chánh niệm trần tục để giúp họ tĩnh tâm hơn, hơn và điều hành tốt xúc cảm của họ. Nhưng mà nếu chánh niệm được coi là 1 thực hành Phật giáo, họ sẽ ko bị cuốn hút và do đấy sẽ bỏ dở những ích lợi xuất sắc của chánh niệm.

Chánh niệm là gì?

Đạo Phật khái niệm chánh niệm là nhân tố ý thức để mắt tới vào nhân vật tiết hạnh và giữ tâm vào nhân vật đấy. Dù rằng khái niệm truyền thống gọi 1 nhân vật tiết hạnh là nhân vật tiêu điểm, nhưng mà nó cũng có thể là 1 nhân vật trung lập chả hạn như hơi thở.

Trong tiếng Pali (sati) – niệm là 1 từ giống như “bộ nhớ” hoặc “ghi nhớ”. Nó có tác dụng chặn lại sự phân tâm vào các nhân vật khác. Việc trau dồi chánh niệm liên can tới cả việc thực hành các hành vi đạo đức và sự tăng trưởng bản lĩnh của chúng ta.

Chánh niệm trong việc thực hành các hành vi đạo đức

Trong bối cảnh của hành vi đạo đức, Phật tử nên thực hành chánh niệm về pháp giới Phật giáo, dù là cư sĩ hay xuống tóc. Chúng ta ghi nhớ các trị giá và nguyên lý nhưng mà chúng ta muốn sống và hành động theo chúng. Lúc chúng ta quên pháp giới của mình, sự bất cẩn và tự đắc sẽ xảy ra.

Nếu bỏ lỡ việc suy ngẫm về các trị giá của chúng ta hoặc về loại người nhưng mà chúng ta muốn biến thành, chúng ta sẽ bị lôi kéo theo cách này và cách khác bởi các nhân vật của tham-sân-si thâm nhập vào tâm não. Lúc sự ghi nhớ về các trị giá và pháp giới của chúng ta mất tích, chúng ta chẳng thể sử dụng chúng để “đóng khung” hoặc cung ứng cuộc sống hàng ngày và sống theo cách có đạo đức.

Chánh niệm phối hợp chặt chẽ với 1 nhân tố ý thức khác được gọi là “nhận thức nội tâm” (Pali: sampajañña), còn được dịch là “sự tỉnh ngủ của ý thức” hoặc “sự tỉnh giác”.

Nhân tố ý thức này giống như 1 “điệp báo viên” quan sát xem chúng ta có lưu tâm tới các trị giá và pháp giới của mình hay ko, và liệu chúng ta có đang hành động thích hợp với chúng hay ko.


Đây là 1 góc bé của tâm não dò hỏi, “Tôi đang nói. Những gì tôi đang nói có thật thà ko? Nó có xúc tiến sự hòa hợp giữa mọi người ko? Nó có đàng hoàng ko? Đây có phải là thời khắc phù hợp để nói điều này ko? ”

Nhận thức nội tâm quan sát, “Thân thể tôi hiện đang vận động như thế nào? Các vận động và cử chỉ của tôi tác động tới người khác như thế nào? Tôi có nhận thức được những người khác trong môi trường bao quanh mình ko, và hành động của tôi tác động tới họ như thế nào?”

Chánh niệm trong việc tăng trưởng sự

Trong bối cảnh tăng trưởng sự hoặc nhất tâm (shamatha), chánh niệm giúp chúng ta vào nhân vật nhưng mà chúng ta đang sử dụng để trau dồi sự .

Đây phải là 1 nhân vật nhưng mà bạn thân thuộc. Nếu bạn đang sử dụng Đức Phật làm nhân vật thiền định của mình, bạn hãy nhìn vào 1 bức tượng, bức tranh hoặc hình ảnh của Đức Phật để ghi nhớ dạng hình của Ngài, bộc lộ trên bộ mặt, cử chỉ tay của Ngài…

Sau đấy, bạn nhắm mắt nhắm mũi lại và đưa hình ảnh đấy vào tâm não của bạn. Sự bình yên được nuôi dưỡng bởi tinh thần ý thức và nhân vật của sự bình yên là 1 nhân vật ý thức. Sự bình yên ko đạt được bằng tinh thần thị giác nhìn chăm chắm vào ngọn nến hay bông hoa.

Trong thiền định, tỉnh giác nội tâm rà soát xem chánh niệm của bạn có còn ở nhân vật thiền hay ko, tâm não có ngay ngáy và bị phân tâm vào các nhân vật khác hay ko, hoặc tâm não có đẫn đờ, hôn trầm, thụy miên hay ko.

1 góc của tâm não đôi lúc quan sát, “Tôi có còn ở trên hình ảnh của Đức Phật ko?” Nếu bạn ko tương tự, thì nó sẽ kích hoạt loại thuốc giải độc phù hợp cho phép bạn đổi mới chánh niệm về nhân vật thiền.

Đây là cách nhưng mà 2 điều này, chánh niệm và nhận thức nội tâm, hoạt động song song trong gần như các cảnh huống. Chúng là 2 nhân tố ý thức nhưng mà chúng ta nên phấn đấu tăng trưởng, ko chỉ trong thực hành thiền định, nhưng mà còn trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Ích lợi của việc thực hành chánh niệm tỉnh giác

Trên tuyến đường Phật giáo, chúng ta làm theo giới, định lực và trí não. Quy trình của 3 cái này khởi đầu với cái dễ nhất và dần dần phát triển thành khó hơn. Bằng cách thực hành các hành vi đạo đức, chánh niệm và nhận thức nội tâm của chúng ta sẽ tự động cải thiện, từ đấy trí não nảy sinh.

Chúng ta thực hành chánh niệm về các pháp giới liên can tới các hoạt động bằng lời nói và hành động, trau dồi nhận thức nội tâm chỉ dẫn chúng ta sống theo chúng.

Mối quan hệ của chúng ta với những người khác được cải thiện, chúng ta ít tự ti và hối tiếc hơn – 2 nhân tố cản trở việc trau dồi bản lĩnh . Vì chánh niệm và nhận thức nội tâm của chúng ta đã được tăng trưởng phần nào, nên việc nuôi dưỡng sự bình yên trên nhân vật thiền định sẽ đơn giản hơn.

Trong cuộc sống hàng ngày, ngoài việc trau dồi chánh niệm và nhận thức nội tâm về những gì chúng ta đang nói và làm, chúng ta còn theo dõi tâm não vì hành động thể chất và lời nói của chúng ta bắt nguồn từ tâm não.

Chúng ta bảo đảm rằng tâm não của chúng ta hướng về các nhân vật tiết hạnh. Sẽ rất có ích trong ngày nếu bạn rà soát: “Tâm não của tôi có đang tưởng tượng ra điều gì đấy xinh tươi nhưng mà tôi muốn ko?

Hay tôi đang nghĩ về điều gì đấy trong dĩ vãng nhưng mà tôi đã làm khiến tôi cảm thấy ko ưng ý? Hay tôi đang đi dạo trên “ngõ Ký ức” và nghĩ về tất cả những lời nguyền rủa của nhà láng giềng hôm tuần trước? ”

Lúc nhận thức nội tâm nhận thấy những loại nghĩ suy đấy, hãy ngừng lại và tự hỏi bản thân: “Đây có phải là nhân vật tốt để vào hiện giờ ko? Nghĩ suy về điều này hữu dụng ích gì cho bản thân hay người khác ko? ” Chúng ta sẽ nhận thấy rằng, nhiều lúc những gì chúng ta đang nghĩ tới là hoàn toàn phí phạm thời kì.

Sự không giống nhau giữa chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục

Tại phương Tây, chánh niệm đang là mốt mới nhất và tăng trưởng nhất, giống như yoga cách đây nhiều 5, và điều quan trọng là phải phân biệt chánh niệm trần tục và chánh niệm Phật giáo: chúng khác nhau.

Chánh niệm trần tục tăng trưởng từ thiền minh sát (Vipassana) được dạy trong Phật giáo Nguyên thủy. Vào những 5 60 và 70, những người trẻ tuổi như Jack Kornfield, Sharon Salzburg, Joseph Goldstein và những người khác đã tới Miến Điện và Thái Lan để học thiền minh sát, bao gồm thực hành chánh niệm và Phật pháp.

Nhưng mà lúc trở về Mỹ, họ dạy Vipassana dễ dàng như 1 kỹ thuật thiền định giúp mọi người tĩnh tâm hơn và nhận thức rõ ràng hơn. Họ ko dạy Vipassana trong bối cảnh của giáo lý Phật giáo như tứ diệu đế, bát chánh đạo, hay tam pháp ấn vốn rất khó hiểu.

Theo như tôi hiểu, phong trào chánh niệm trần tục có mặt trên thị trường từ đấy. Khi mà chánh niệm trần tục có xuất xứ từ Phật giáo, nhưng mà nó khác với chánh niệm được thực hành trong Phật giáo.

Tỉ dụ, Tấn sĩ Jon Kabat-Zinn đã khởi đầu 1 chương trình có tên là “Giảm căng thẳng dựa trên chánh niệm (MBSR)”. Nhiều 5 trước, lúc tôi gặp Tấn sĩ Kabat-Zinn lần trước nhất, MBSR là 1 điều gì đấy mới mẻ và thật thú vị lúc thấy kết quả.

Giờ đây, có 1 chương trình huấn luyện và mọi người có thể được chứng thực là thầy cô giáo cũng như cung ứng các khóa học. Đối với những người bị đau kinh niên, MBSR hoạt động rất khả quan. Đấy là 1 khóa huấn luyện trần tục dành cho những người thuộc mọi tín ngưỡng hoặc ko theo tín ngưỡng nào; nó không hề là thực hành chánh niệm Phật giáo.

Chánh niệm trần tục và chánh niệm Phật giáo không giống nhau về 1 số mặt: động cơ, bối cảnh, kỹ thuật, kết quả và cách tiếp cận toàn cục. Cách 1 người vận dụng chánh niệm cũng không giống nhau.

Xem thêm  Ý nghĩa và lợi ích của tụng kinh trong Phật giáo New

1. Động lực

Trong thực hành Phật giáo, động lực của chúng ta là đạt được sự đánh tháo khỏi luân hồi (nghĩa là đạt được nát bàn) hoặc đạt được Phật quả toàn vẹn.

Động lực của chúng ta là thanh lọc tâm não hoàn toàn, vượt qua mọi phiền não và vô minh. Những người hướng đến quả vị A la hán quyết tâm biến thành 1 chúng sinh được đánh tháo ko còn bị mắc kẹt trong tử sinh nữa.

Những người nào có mục tiêu biến thành Phật sẽ tăng trưởng Bồ đề tâm – ước vọng phát triển thành tỉnh thức hoàn toàn để mang đến ích lợi tốt nhất cho tất cả chúng sinh và chỉ dẫn họ tới sự tỉnh thức hoàn toàn.

Họ sẽ phấn đấu để vượt qua mọi vết tích của thái độ tự cho mình là trung tâm và thay thế nó bằng 1 ý định thành tâm, vị tha để mang đến ích lợi cho chúng sinh. Nói cách khác, việc thực hành chánh niệm Phật giáo được tiến hành với 1 động lực từ bi, và động lực này thấm nhuần tất cả các góc cạnh của cuộc sống của chúng ta với nhân cách là những người thực hành Phật pháp.

Động lực để tiến hành chánh niệm trần tục về căn bản là để tĩnh tâm hơn, giảm căng thẳng, cảm thấy tốt hơn và gặp ít vấn đề hơn trong cuộc sống. Động lực hoàn toàn là về cuộc sống này – để an ủi sức ép trong cuộc sống này, để phát triển thành bình yên hơn và ít đảo lộn tâm lý hơn trong cuộc sống này. Ko có cuộc chuyện trò về cuộc sống mai sau, sự đánh tháo hay sự tỉnh ngộ.

2. Bối cảnh

Trong Phật giáo, thực hành chánh niệm được giảng giải trong bối cảnh của tứ diệu đế: Chúng ta là những chúng sinh có kinh nghiệm đau buồn (duhkha), hoặc ko thỏa mãn; những kinh nghiệm này tới từ việc lòng vòng trong tử sinh do vô minh; còn đó 1 tuyến đường thực hành để thanh lọc tâm não và vượt qua những nguyên cớ này; và tuyến đường này dẫn tới nát bàn, 1 hiện trạng bình yên và viên mãn.

Chánh niệm Phật giáo được liên kết với trí não để nghiên cứu và xâm nhập thực chất tối thượng của con người và hiện tượng. Nó được thực hành cộng với các cách thức và thiền định khác cùng nhau tăng trưởng các góc cạnh không giống nhau của tâm não chúng ta. Nó được cung ứng bởi hành vi đạo đức và lòng từ bi, những phẩm giá trình bày trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Khi mà đấy, chánh niệm trần tục được thực hành trong bối cảnh biến thành 1 viên chức hiệu quả hơn hoặc 1 bậc thầy u và đối tác tốt hơn. Ko có nhiều cuộc chuyện trò về hành vi đạo đức hoặc lòng trắc ẩn; ko có chỉ dẫn về cách phân biệt hiện trạng ý thức đạo đức hay hiện trạng không liên quan.

3. Kỹ thuật

Kỹ thuật thiền cũng không giống nhau. Trong thực hành chánh niệm của Phật giáo, chúng ta thiền định về 4 nền móng của chánh niệm (tứ niệm xứ): đấy là về cơ thể, cảm giác, tâm não và hiện tượng.

Ở đây chánh niệm không hề là để mắt tới trần trụi quan sát bất kỳ điều gì phát sinh trong tâm não nhưng mà ko phán xét như trong chánh niệm trần tục. Đúng hơn, Tứ niệm xứ bao gồm việc tăng trưởng 1 tâm não xâm nhập, dò la để tìm cách hiểu chuẩn xác thân thể này là gì, những cảm giác thư thái và khó chịu là gì, và bí quyết ham muốn những cảm giác thư thái và đáng ghét hoạt động trong cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta lưu tâm tới việc cảm giác hạnh phúc tạo ra sự dính mắc, cảm giác ko vui tạo ra sự giận dữ và cảm giác trung tính tạo ra sự thiếu hiểu biết hoặc lầm lẫn. Tứ niệm xứ là 1 nghiên cứu xuyên suốt về thân và tâm của con người nhằm mục tiêu rốt cục là tạo ra trí não vượt qua vô minh và tham ái.

Chánh niệm Phật giáo ko chỉ là quan sát tâm não của 1 người. Nó liên can tới việc nghiên cứu mối quan hệ giữa thân thể, tâm não, các ảnh hưởng bên ngoài và các thiên hướng nghiệp được cấy vào dòng tâm não trong các kiếp trước.

Nó giúp chúng ta nhận thức được các điều kiện bên trong và bên ngoài tác động tới cuộc sống của chúng ta, cho phép chúng ta nhận ra những điều kiện này với sự khôn ngoan và đặt câu hỏi về các giả thiết và thành kiến của chúng ta. Chánh niệm Phật giáo dẫn chúng ta tới việc rà soát xem cách mọi thứ hiện ra có thực thụ là cách chúng còn đó hay ko.

Hơn nữa, trong thực hành Phật giáo, chánh niệm chỉ là 1 phần trong các thực hành tâm linh. Có nhiều thực hành khác nhưng mà chúng ta làm vì tâm chúng ta phức tạp: chỉ riêng chánh niệm thôi sẽ ko mang đến sự đánh tháo. Việc thực hành thiền định của chúng ta dựa trên việc nghiên cứu và suy ngẫm về những lời dạy của Đức Phật.

Ko có điều này hiện diện trong chánh niệm trần tục. Dù rằng những người chỉ dẫn về chánh niệm trần tục có những cách giảng dạy không giống nhau, nhưng mà gần như họ đều vào việc quan sát hơi thở, trải nghiệm bất cứ cảm giác nào phát sinh, và quan sát bất cứ ý nghĩ nào phát sinh nhưng mà ko phán xét.

Hiện nay, chánh niệm trần tục đang nghiêng về tiêu khiển nhiều hơn. Chúng bao gồm nghe nhạc nhẹ nhõm khi mà theo dõi hơi thở, ngắm nhìn cảnh quan đẹp trên màn hình máy tính. Điều này hướng tới việc cắt bớt căng thẳng và thư giãn tâm não, điều này vững chắc giúp ích cho mọi người, nhưng mà bản thân nó không hề là thực hành tâm linh.

Việc thực hành chánh niệm trần tục có thể dẫn tới ân cần tới Phật giáo ko? Đối với 1 số người, có nhẽ là có. Ngoài ra, kinh nghiệm của tôi là phần béo những người tới với giáo lý Phật giáo ko được dẫn dắt tới đấy bằng cách thực hành chánh niệm trần tục.

4. Kết quả

Chánh niệm trần tục thực thụ giúp ích cho mọi người. Nó được dạy trong các nhà băng, cho các đội thể thao, cho các đại lý bất động sản và các lĩnh vực khác nhằm giúp mọi người thư giãn và cắt bớt căng thẳng. Nó khiến cho mọi người năng suất hơn và làm tốt hơn công tác của họ.

Ngoài ra, điều đấy ko xúc tiến họ phê chuẩn động cơ, cách sống có đạo đức hay lòng bác ái đối với người khác. Trong 1 số trường hợp, chánh niệm trần tục có thể khiến con người phát triển thành tốt hơn trong guồng quay của chủ nghĩa tư bản. Nhưng mà đây không hề là chánh niệm nhưng mà đức Phật giảng dạy, cũng không hề là tu hành.

Tóm lại, cả 2 loại chánh niệm đều có trị giá. Chánh niệm trần tục giúp hạn chế căng thẳng hàng ngày và làm dịu thân thể và tâm não. Chánh niệm Phật giáo chuyển hóa tiềm thức để loại trừ tham-sân-si và tăng trưởng tình thương mến không lo nghĩ… từ bi và trí não. Chánh niệm của Phật giáo lúc gắn liền với thực hành khác có thể dẫn tới đánh tháo và tỉnh thức hoàn toàn.

5. Cách tiếp cận toàn cục

1 điểm dị biệt khác giữa 2 loại chánh niệm đấy là chánh niệm Phật giáo và giáo lý Phật giáo khái quát được cung ứng free.

1 số trung tâm Phật giáo ở phương Tây thu phí, nhưng mà ở gần như các tổ chức Phật giáo đặc thù là châu Á, giáo lý và các chỉ dẫn thiền định được cung ứng free. Điều này tạo ra 1 nền kinh tế khoáng đạt nơi mọi người muốn đền đáp vì họ nhận thừa hưởng ích từ các giáo lý được giảng dạy bởi các tu sĩ.

Họ biết người xuống tóc cần ăn uống và nhà chùa phải thanh toán điện và các chi tiêu khác. Nhiều cư sĩ hiến dâng item từ trái tim của họ và tùy theo bản lĩnh của họ, ko có bất cứ khoản phí nào, và ko người nào bị loại bỏ hoặc ngăn cản việc tiếp cận giáo lý Phật giáo vì họ ko có tiền.

Những người thực hành chánh niệm trần tục thường sắm 1 phần mềm. Giá cả không giống nhau và khuyến mại được lăng xê. Điều đấy bổ sung thêm 1 góc cạnh rất khác cho chánh niệm trần tục: đấy là 1 phấn đấu kiếm tiền từ vẻ ngoài kinh doanh chánh niệm.

Các học viên biến thành người mua thanh toán cho 1 dịch vụ và theo cách đấy họ có đòn bẩy đối với những gì được dạy. Số tiền nhưng mà người mua trả là 1 nhân tố xúc tiến những người chỉ dẫn, họ có thể chỉnh sửa kỹ thuật thiền hoặc thêm 1 số góc cạnh khác nhằm lôi cuốn nhiều người hơn.

Mặt khác, các tu sĩ Phật giáo là 1 phần của 1 dòng truyền thừa có từ hơn 2.500 5 trước. Dù rằng các nhân tố bên ngoài nhất mực có thể bị chỉnh sửa tùy thuộc vào khí hậu, văn hóa, hoặc các cảnh ngộ bên ngoài khác, nhưng mà bản thân các giáo lý ko bị chỉnh sửa.

Cả chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục đều mang đến ích lợi cho người thực hành. Biết được những điểm đồng nhất và dị biệt của chúng cho phép chúng ta kiếm tìm loại hình thực hành phục vụ nhu cầu ngày nay của chúng ta.

Hoa Sen Phật – Theo: thubtenchodron.org

Trên đây là nội dung về Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục được nhiều bạn ân cần hiện tại. Chúc quý bạn đọc tích lũy được nhiều tri thức quý báu qua bài viết này!

Tham khảo bài khác cùng phân mục: https://muonmau.vn/huyen-bi-tam-linh/minh-triet-thien-dinh

Xem thêm  Chủ nghĩa khắc kỷ là gì? Cách áp dụng vào cuộc sống Cập nhật

Từ khóa kiếm tìm: Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục

Thông tin khác

+

Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục

#Chánh #niệm #Phật #giáo #và #chánh #niệm #thế #tục

Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục
by
Hoa Sen Phật
07/08/2021
in
Kiến Thức 0
Chánh niệm hiện đang là 1 thực hành tầm thường trong xã hội hiện tại. Nó được bàn luận trên các báo chí tin tức. Các đài truyền hình phỏng vấn những người chỉ dẫn về chánh niệm.Nhiều shop bán áo quần đặc thù, bộ hứa giờ và chuông để giúp người thực hành chánh niệm, các buổi học chánh niệm được đưa vào lộ trình làm việc trong văn phòng và các cơ sở kinh doanh. Chánh niệm đã biến thành 1 cơn sốt mới được cho là giúp con người thư giãn và giảm căng thẳng trong cuộc sống hàng ngày.Các thực hành chánh niệm trần tục có ích cho mọi người trong xã hội bắt nguồn thực từ hành chánh niệm của Phật giáo. Hiện nay, chúng đã tăng trưởng theo 1 cách khác so với xuất xứ của chúng trong truyền thống tâm linh. Điều quan trọng là phải phân biệt 2 loại chánh niệm để mọi người thông suốt những gì họ đang thực hành và vì sao.Trong 1 xã hội đa văn hóa và tín ngưỡng, những người ko theo đạo Phật có thể muốn học thiền chánh niệm trần tục để giúp họ tĩnh tâm hơn, hơn và điều hành tốt xúc cảm của họ. Nhưng mà nếu chánh niệm được coi là 1 thực hành Phật giáo, họ sẽ ko bị cuốn hút và do đấy sẽ bỏ dở những ích lợi xuất sắc của chánh niệm.Nội dung bài viết
Chánh niệm là gì?Chánh niệm trong việc thực hành các hành vi đạo đứcChánh niệm trong việc tăng trưởng sự tập trungLợi ích của việc thực hành chánh niệm tỉnh giácSự không giống nhau giữa chánh niệm Phật giáo và chánh niệm thế tục1. Động lực2. Bối cảnh3. Kỹ thuật4. Kết quả5. Cách tiếp cận tổng thểChánh niệm là gì?Đạo Phật khái niệm chánh niệm là nhân tố ý thức để mắt tới vào nhân vật tiết hạnh và giữ tâm vào nhân vật đấy. Dù rằng khái niệm truyền thống gọi 1 nhân vật tiết hạnh là nhân vật tiêu điểm, nhưng mà nó cũng có thể là 1 nhân vật trung lập chả hạn như hơi thở.Trong tiếng Pali (sati) – niệm là 1 từ giống như “bộ nhớ” hoặc “ghi nhớ”. Nó có tác dụng chặn lại sự phân tâm vào các nhân vật khác. Việc trau dồi chánh niệm liên can tới cả việc thực hành các hành vi đạo đức và sự tăng trưởng bản lĩnh của chúng ta.Chánh niệm trong việc thực hành các hành vi đạo đứcTrong bối cảnh của hành vi đạo đức, Phật tử nên thực hành chánh niệm về pháp giới Phật giáo, dù là cư sĩ hay xuống tóc. Chúng ta ghi nhớ các trị giá và nguyên lý nhưng mà chúng ta muốn sống và hành động theo chúng. Lúc chúng ta quên pháp giới của mình, sự bất cẩn và tự đắc sẽ xảy ra.Nếu bỏ lỡ việc suy ngẫm về các trị giá của chúng ta hoặc về loại người nhưng mà chúng ta muốn biến thành, chúng ta sẽ bị lôi kéo theo cách này và cách khác bởi các nhân vật của tham-sân-si thâm nhập vào tâm não. Lúc sự ghi nhớ về các trị giá và pháp giới của chúng ta mất tích, chúng ta chẳng thể sử dụng chúng để “đóng khung” hoặc cung ứng cuộc sống hàng ngày và sống theo cách có đạo đức.Chánh niệm phối hợp chặt chẽ với 1 nhân tố ý thức khác được gọi là “nhận thức nội tâm” (Pali: sampajañña), còn được dịch là “sự tỉnh ngủ của ý thức” hoặc “sự tỉnh giác”.Nhân tố ý thức này giống như 1 “điệp báo viên” quan sát xem chúng ta có lưu tâm tới các trị giá và pháp giới của mình hay ko, và liệu chúng ta có đang hành động thích hợp với chúng hay ko.
Đây là 1 góc bé của tâm não dò hỏi, “Tôi đang nói. Những gì tôi đang nói có thật thà ko? Nó có xúc tiến sự hòa hợp giữa mọi người ko? Nó có đàng hoàng ko? Đây có phải là thời khắc phù hợp để nói điều này ko? ”Nhận thức nội tâm quan sát, “Thân thể tôi hiện đang vận động như thế nào? Các vận động và cử chỉ của tôi tác động tới người khác như thế nào? Tôi có nhận thức được những người khác trong môi trường bao quanh mình ko, và hành động của tôi tác động tới họ như thế nào?”Chánh niệm trong việc tăng trưởng sự tập trungTrong bối cảnh tăng trưởng sự hoặc nhất tâm (shamatha), chánh niệm giúp chúng ta vào nhân vật nhưng mà chúng ta đang sử dụng để trau dồi sự .Đây phải là 1 nhân vật nhưng mà bạn thân thuộc. Nếu bạn đang sử dụng Đức Phật làm nhân vật thiền định của mình, bạn hãy nhìn vào 1 bức tượng, bức tranh hoặc hình ảnh của Đức Phật để ghi nhớ dạng hình của Ngài, bộc lộ trên bộ mặt, cử chỉ tay của Ngài…Sau đấy, bạn nhắm mắt nhắm mũi lại và đưa hình ảnh đấy vào tâm não của bạn. Sự bình yên được nuôi dưỡng bởi tinh thần ý thức và nhân vật của sự bình yên là 1 nhân vật ý thức. Sự bình yên ko đạt được bằng tinh thần thị giác nhìn chăm chắm vào ngọn nến hay bông hoa.Trong thiền định, tỉnh giác nội tâm rà soát xem chánh niệm của bạn có còn ở nhân vật thiền hay ko, tâm não có ngay ngáy và bị phân tâm vào các nhân vật khác hay ko, hoặc tâm não có đẫn đờ, hôn trầm, thụy miên hay ko.1 góc của tâm não đôi lúc quan sát, “Tôi có còn ở trên hình ảnh của Đức Phật ko?” Nếu bạn ko tương tự, thì nó sẽ kích hoạt loại thuốc giải độc phù hợp cho phép bạn đổi mới chánh niệm về nhân vật thiền.Đây là cách nhưng mà 2 điều này, chánh niệm và nhận thức nội tâm, hoạt động song song trong gần như các cảnh huống. Chúng là 2 nhân tố ý thức nhưng mà chúng ta nên phấn đấu tăng trưởng, ko chỉ trong thực hành thiền định, nhưng mà còn trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.Ích lợi của việc thực hành chánh niệm tỉnh giácTrên tuyến đường Phật giáo, chúng ta làm theo giới, định lực và trí não. Quy trình của 3 cái này khởi đầu với cái dễ nhất và dần dần phát triển thành khó hơn. Bằng cách thực hành các hành vi đạo đức, chánh niệm và nhận thức nội tâm của chúng ta sẽ tự động cải thiện, từ đấy trí não nảy sinh.Chúng ta thực hành chánh niệm về các pháp giới liên can tới các hoạt động bằng lời nói và hành động, trau dồi nhận thức nội tâm chỉ dẫn chúng ta sống theo chúng.Mối quan hệ của chúng ta với những người khác được cải thiện, chúng ta ít tự ti và hối tiếc hơn – 2 nhân tố cản trở việc trau dồi bản lĩnh . Vì chánh niệm và nhận thức nội tâm của chúng ta đã được tăng trưởng phần nào, nên việc nuôi dưỡng sự bình yên trên nhân vật thiền định sẽ đơn giản hơn.Trong cuộc sống hàng ngày, ngoài việc trau dồi chánh niệm và nhận thức nội tâm về những gì chúng ta đang nói và làm, chúng ta còn theo dõi tâm não vì hành động thể chất và lời nói của chúng ta bắt nguồn từ tâm não.Chúng ta bảo đảm rằng tâm não của chúng ta hướng về các nhân vật tiết hạnh. Sẽ rất có ích trong ngày nếu bạn rà soát: “Tâm não của tôi có đang tưởng tượng ra điều gì đấy xinh tươi nhưng mà tôi muốn ko?Hay tôi đang nghĩ về điều gì đấy trong dĩ vãng nhưng mà tôi đã làm khiến tôi cảm thấy ko ưng ý? Hay tôi đang đi dạo trên “ngõ Ký ức” và nghĩ về tất cả những lời nguyền rủa của nhà láng giềng hôm tuần trước? ”Lúc nhận thức nội tâm nhận thấy những loại nghĩ suy đấy, hãy ngừng lại và tự hỏi bản thân: “Đây có phải là nhân vật tốt để vào hiện giờ ko? Nghĩ suy về điều này hữu dụng ích gì cho bản thân hay người khác ko? ” Chúng ta sẽ nhận thấy rằng, nhiều lúc những gì chúng ta đang nghĩ tới là hoàn toàn phí phạm thời kì.Sự không giống nhau giữa chánh niệm Phật giáo và chánh niệm thế tụcTại phương Tây, chánh niệm đang là mốt mới nhất và tăng trưởng nhất, giống như yoga cách đây nhiều 5, và điều quan trọng là phải phân biệt chánh niệm trần tục và chánh niệm Phật giáo: chúng khác nhau.Chánh niệm trần tục tăng trưởng từ thiền minh sát (Vipassana) được dạy trong Phật giáo Nguyên thủy. Vào những 5 60 và 70, những người trẻ tuổi như Jack Kornfield, Sharon Salzburg, Joseph Goldstein và những người khác đã tới Miến Điện và Thái Lan để học thiền minh sát, bao gồm thực hành chánh niệm và Phật pháp.Nhưng mà lúc trở về Mỹ, họ dạy Vipassana dễ dàng như 1 kỹ thuật thiền định giúp mọi người tĩnh tâm hơn và nhận thức rõ ràng hơn. Họ ko dạy Vipassana trong bối cảnh của giáo lý Phật giáo như tứ diệu đế, bát chánh đạo, hay tam pháp ấn vốn rất khó hiểu.Theo như tôi hiểu, phong trào chánh niệm trần tục có mặt trên thị trường từ đấy. Khi mà chánh niệm trần tục có xuất xứ từ Phật giáo, nhưng mà nó khác với chánh niệm được thực hành trong Phật giáo.Tỉ dụ, Tấn sĩ Jon Kabat-Zinn đã khởi đầu 1 chương trình có tên là “Giảm căng thẳng dựa trên chánh niệm (MBSR)”. Nhiều 5 trước, lúc tôi gặp Tấn sĩ Kabat-Zinn lần trước nhất, MBSR là 1 điều gì đấy mới mẻ và thật thú vị lúc thấy kết quả.Giờ đây, có 1 chương trình huấn luyện và mọi người có thể được chứng thực là thầy cô giáo cũng như cung ứng các khóa học. Đối với những người bị đau kinh niên, MBSR hoạt động rất khả quan. Đấy là 1 khóa huấn luyện trần tục dành cho những người thuộc mọi tín ngưỡng hoặc ko theo tín ngưỡng nào; nó không hề là thực hành chánh niệm Phật giáo.Chánh niệm trần tục và chánh niệm Phật giáo không giống nhau về 1 số mặt: động cơ, bối cảnh, kỹ thuật, kết quả và cách tiếp cận toàn cục. Cách 1 người vận dụng chánh niệm cũng không giống nhau.1. Động lựcTrong thực hành Phật giáo, động lực của chúng ta là đạt được sự đánh tháo khỏi luân hồi (nghĩa là đạt được nát bàn) hoặc đạt được Phật quả toàn vẹn.Động lực của chúng ta là thanh lọc tâm não hoàn toàn, vượt qua mọi phiền não và vô minh. Những người hướng đến quả vị A la hán quyết tâm biến thành 1 chúng sinh được đánh tháo ko còn bị mắc kẹt trong tử sinh nữa.Những người nào có mục tiêu biến thành Phật sẽ tăng trưởng Bồ đề tâm – ước vọng phát triển thành tỉnh thức hoàn toàn để mang đến ích lợi tốt nhất cho tất cả chúng sinh và chỉ dẫn họ tới sự tỉnh thức hoàn toàn.Họ sẽ phấn đấu để vượt qua mọi vết tích của thái độ tự cho mình là trung tâm và thay thế nó bằng 1 ý định thành tâm, vị tha để mang đến ích lợi cho chúng sinh. Nói cách khác, việc thực hành chánh niệm Phật giáo được tiến hành với 1 động lực từ bi, và động lực này thấm nhuần tất cả các góc cạnh của cuộc sống của chúng ta với nhân cách là những người thực hành Phật pháp.Động lực để tiến hành chánh niệm trần tục về căn bản là để tĩnh tâm hơn, giảm căng thẳng, cảm thấy tốt hơn và gặp ít vấn đề hơn trong cuộc sống. Động lực hoàn toàn là về cuộc sống này – để an ủi sức ép trong cuộc sống này, để phát triển thành bình yên hơn và ít đảo lộn tâm lý hơn trong cuộc sống này. Ko có cuộc chuyện trò về cuộc sống mai sau, sự đánh tháo hay sự tỉnh ngộ.2. Bối cảnhTrong Phật giáo, thực hành chánh niệm được giảng giải trong bối cảnh của tứ diệu đế: Chúng ta là những chúng sinh có kinh nghiệm đau buồn (duhkha), hoặc ko thỏa mãn; những kinh nghiệm này tới từ việc lòng vòng trong tử sinh do vô minh; còn đó 1 tuyến đường thực hành để thanh lọc tâm não và vượt qua những nguyên cớ này; và tuyến đường này dẫn tới nát bàn, 1 hiện trạng bình yên và viên mãn.Chánh niệm Phật giáo được liên kết với trí não để nghiên cứu và xâm nhập thực chất tối thượng của con người và hiện tượng. Nó được thực hành cộng với các cách thức và thiền định khác cùng nhau tăng trưởng các góc cạnh không giống nhau của tâm não chúng ta. Nó được cung ứng bởi hành vi đạo đức và lòng từ bi, những phẩm giá trình bày trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.Khi mà đấy, chánh niệm trần tục được thực hành trong bối cảnh biến thành 1 viên chức hiệu quả hơn hoặc 1 bậc thầy u và đối tác tốt hơn. Ko có nhiều cuộc chuyện trò về hành vi đạo đức hoặc lòng trắc ẩn; ko có chỉ dẫn về cách phân biệt hiện trạng ý thức đạo đức hay hiện trạng không liên quan.3. Kỹ thuậtKỹ thuật thiền cũng không giống nhau. Trong thực hành chánh niệm của Phật giáo, chúng ta thiền định về 4 nền móng của chánh niệm (tứ niệm xứ): đấy là về cơ thể, cảm giác, tâm não và hiện tượng.Ở đây chánh niệm không hề là để mắt tới trần trụi quan sát bất kỳ điều gì phát sinh trong tâm não nhưng mà ko phán xét như trong chánh niệm trần tục. Đúng hơn, Tứ niệm xứ bao gồm việc tăng trưởng 1 tâm não xâm nhập, dò la để tìm cách hiểu chuẩn xác thân thể này là gì, những cảm giác thư thái và khó chịu là gì, và bí quyết ham muốn những cảm giác thư thái và đáng ghét hoạt động trong cuộc sống của chúng ta.Chúng ta lưu tâm tới việc cảm giác hạnh phúc tạo ra sự dính mắc, cảm giác ko vui tạo ra sự giận dữ và cảm giác trung tính tạo ra sự thiếu hiểu biết hoặc lầm lẫn. Tứ niệm xứ là 1 nghiên cứu xuyên suốt về thân và tâm của con người nhằm mục tiêu rốt cục là tạo ra trí não vượt qua vô minh và tham ái.Chánh niệm Phật giáo ko chỉ là quan sát tâm não của 1 người. Nó liên can tới việc nghiên cứu mối quan hệ giữa thân thể, tâm não, các ảnh hưởng bên ngoài và các thiên hướng nghiệp được cấy vào dòng tâm não trong các kiếp trước.Nó giúp chúng ta nhận thức được các điều kiện bên trong và bên ngoài tác động tới cuộc sống của chúng ta, cho phép chúng ta nhận ra những điều kiện này với sự khôn ngoan và đặt câu hỏi về các giả thiết và thành kiến của chúng ta. Chánh niệm Phật giáo dẫn chúng ta tới việc rà soát xem cách mọi thứ hiện ra có thực thụ là cách chúng còn đó hay ko.Hơn nữa, trong thực hành Phật giáo, chánh niệm chỉ là 1 phần trong các thực hành tâm linh. Có nhiều thực hành khác nhưng mà chúng ta làm vì tâm chúng ta phức tạp: chỉ riêng chánh niệm thôi sẽ ko mang đến sự đánh tháo. Việc thực hành thiền định của chúng ta dựa trên việc nghiên cứu và suy ngẫm về những lời dạy của Đức Phật.Ko có điều này hiện diện trong chánh niệm trần tục. Dù rằng những người chỉ dẫn về chánh niệm trần tục có những cách giảng dạy không giống nhau, nhưng mà gần như họ đều vào việc quan sát hơi thở, trải nghiệm bất cứ cảm giác nào phát sinh, và quan sát bất cứ ý nghĩ nào phát sinh nhưng mà ko phán xét.Hiện nay, chánh niệm trần tục đang nghiêng về tiêu khiển nhiều hơn. Chúng bao gồm nghe nhạc nhẹ nhõm khi mà theo dõi hơi thở, ngắm nhìn cảnh quan đẹp trên màn hình máy tính. Điều này hướng tới việc cắt bớt căng thẳng và thư giãn tâm não, điều này vững chắc giúp ích cho mọi người, nhưng mà bản thân nó không hề là thực hành tâm linh.Việc thực hành chánh niệm trần tục có thể dẫn tới ân cần tới Phật giáo ko? Đối với 1 số người, có nhẽ là có. Ngoài ra, kinh nghiệm của tôi là phần béo những người tới với giáo lý Phật giáo ko được dẫn dắt tới đấy bằng cách thực hành chánh niệm trần tục.4. Kết quảChánh niệm trần tục thực thụ giúp ích cho mọi người. Nó được dạy trong các nhà băng, cho các đội thể thao, cho các đại lý bất động sản và các lĩnh vực khác nhằm giúp mọi người thư giãn và cắt bớt căng thẳng. Nó khiến cho mọi người năng suất hơn và làm tốt hơn công tác của họ.Ngoài ra, điều đấy ko xúc tiến họ phê chuẩn động cơ, cách sống có đạo đức hay lòng bác ái đối với người khác. Trong 1 số trường hợp, chánh niệm trần tục có thể khiến con người phát triển thành tốt hơn trong guồng quay của chủ nghĩa tư bản. Nhưng mà đây không hề là chánh niệm nhưng mà đức Phật giảng dạy, cũng không hề là tu hành.Tóm lại, cả 2 loại chánh niệm đều có trị giá. Chánh niệm trần tục giúp hạn chế căng thẳng hàng ngày và làm dịu thân thể và tâm não. Chánh niệm Phật giáo chuyển hóa tiềm thức để loại trừ tham-sân-si và tăng trưởng tình thương mến không lo nghĩ… từ bi và trí não. Chánh niệm của Phật giáo lúc gắn liền với thực hành khác có thể dẫn tới đánh tháo và tỉnh thức hoàn toàn.5. Cách tiếp cận tổng thểMột điểm dị biệt khác giữa 2 loại chánh niệm đấy là chánh niệm Phật giáo và giáo lý Phật giáo khái quát được cung ứng free.1 số trung tâm Phật giáo ở phương Tây thu phí, nhưng mà ở gần như các tổ chức Phật giáo đặc thù là châu Á, giáo lý và các chỉ dẫn thiền định được cung ứng free. Điều này tạo ra 1 nền kinh tế khoáng đạt nơi mọi người muốn đền đáp vì họ nhận thừa hưởng ích từ các giáo lý được giảng dạy bởi các tu sĩ.Họ biết người xuống tóc cần ăn uống và nhà chùa phải thanh toán điện và các chi tiêu khác. Nhiều cư sĩ hiến dâng item từ trái tim của họ và tùy theo bản lĩnh của họ, ko có bất cứ khoản phí nào, và ko người nào bị loại bỏ hoặc ngăn cản việc tiếp cận giáo lý Phật giáo vì họ ko có tiền.Những người thực hành chánh niệm trần tục thường sắm 1 phần mềm. Giá cả không giống nhau và khuyến mại được lăng xê. Điều đấy bổ sung thêm 1 góc cạnh rất khác cho chánh niệm trần tục: đấy là 1 phấn đấu kiếm tiền từ vẻ ngoài kinh doanh chánh niệm.Các học viên biến thành người mua thanh toán cho 1 dịch vụ và theo cách đấy họ có đòn bẩy đối với những gì được dạy. Số tiền nhưng mà người mua trả là 1 nhân tố xúc tiến những người chỉ dẫn, họ có thể chỉnh sửa kỹ thuật thiền hoặc thêm 1 số góc cạnh khác nhằm lôi cuốn nhiều người hơn.Mặt khác, các tu sĩ Phật giáo là 1 phần của 1 dòng truyền thừa có từ hơn 2.500 5 trước. Dù rằng các nhân tố bên ngoài nhất mực có thể bị chỉnh sửa tùy thuộc vào khí hậu, văn hóa, hoặc các cảnh ngộ bên ngoài khác, nhưng mà bản thân các giáo lý ko bị chỉnh sửa.Cả chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục đều mang đến ích lợi cho người thực hành. Biết được những điểm đồng nhất và dị biệt của chúng cho phép chúng ta kiếm tìm loại hình thực hành phục vụ nhu cầu ngày nay của chúng ta.Hoa Sen Phật – Theo: thubtenchodron.orgBài liên can sẽ được cập nhật sau! Tags: chánh niệm
ShareTweet

Xem thêm  Phật Di Lặc là ai? Nguồn gốc, ý nghĩa và cách thờ cúng tại gia Cập nhật

Bạn vừa xem nội dung Chánh niệm Phật giáo và chánh niệm trần tục. Chúc bạn vui vẻ

You may also like

Quan Thế Âm Bồ tát là ai? Nguồn gốc và ý nghĩa hình tượng 2022

Hãy cùng Muôn Màu theo dõi nội dung