Chuyện ma – Nhốt con trong Búp Bê – P4

Chuyện ma – Nhốt con trong Búp Bê – P4

- in Câu Chuyện Tâm Linh
1898

Phần 5: Quỷ Ám

Nam ngạc nhiên nhìn về phía cô gái trẻ và chiếc xe nhưng không thấy đứa bé nào cả. Quay lại nhìn đám trẻ, bất giác chúng thét lên kinh hãi:

-Nó tới kìa … đừng … đừng mà.. tha cho bọn tớ…

Đám trẻ vừa la hét vừa bỏ chạy tán loạn. Nam đứng đó không hiểu chuyện gì thì cô gái kia bước tới. Khi cô gái vừa đi ngang bất giác Nam rùng mình khi thấy bóng một đứa trẻ đang ôm lấy cổ cô gái. Đứa bé có nước da vàng vọt, đôi mắt đỏ như máu, cái miệng đen ngòm cùng với hàm răng dài lởm chởm cắn liên tục vào nhau như thể muốn ăn tươi nuốt sống thứ gì đó. Sợ quá Nam giật lùi về phía sau suýt trượt chân ngã. Nhưng rồi nhìn kỹ lại, Nam chỉ thấy cô gái đó đang bước đi một mình. Nhớ lại những gì đám trẻ kia nói, Nam đánh bạo tiến lại gần cô gái hỏi xem có phải cô là mẹ của nhóc mà đám trẻ kia gọi là “Thằng Quái Thai ” không.

Cô gái lắc đầu nói:

-Anh nhầm người rồi. Tôi ở một mình. chưa có đứa con nào cả.

-Xin lỗi cô. Tôi lo lắng cho con nên hỏi vậy thôi. Không có gì đâu.

Cô gái không nói gì chỉ lẳng lặng bước đi tiếp. Bóng cô gái vừa đi khuất thì không biết từ đâu những tiếng cười của trẻ con vang lên khiến cho Nam sởn cả gai ốc. Chợt một linh cảm xấu hiện lên trong đầu Nam , anh cảm thấy sắp sửa có chuyện không hay xảy ra với con rồi. Nghĩ vậy, Nam vội rút ngay điện thoại ra gọi cho vợ nhưng đầu dây bên kia chỉ là giọng sáo rỗng từ tổng đài:

-Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang ngoài vùng phủ sóng…

Tại bệnh viện.

-Bin nằm đây nhé. Mẹ ra mua ít đồ ăn.

Bin đang chơi Ipad , nghe mẹ nói vậy , cậu hoảng lắm:

-Mẹ đừng đi. Ở một mình.. con sợ lắm..

Linh xoa đầu Bin rồi cười nói:

-Mẹ ra ngoài một lát thôi. Đừng sợ, con trai phải mạnh mẽ lên con ạ.

Bin ngoan ngoãn gật đầu, Linh cũng yên tâm bước ra ngoài. Mẹ vừa đi được vài phút thì bỗng nhiên chiếc Ipad trên tay Bin sập nguồn. Bin ngạc nhiên vì rõ ràng chiếc Ipad vẫn còn đầy nguyên pin mà, cậu cố ấn lên ấn xuống nhưng nó vẫn vậy. Bất giác đèn trong phòng tắt phụt , cả phòng bệnh chìm vào bóng đêm tĩnh lặng. Bin giật mình đánh rơi cái Ipad xuống đất. Cậu cúi xuống cố mò mẫm trong bóng tối để tìm lại cái Ipad thì hụt chân ngã sõng soài xuống đất. Chưa kịp định thần thì những tiếng “bịch bịch” vang lên phá vỡ sự yên tĩnh ma quái của căn phòng. Bin cảm nhận rõ “nó” đang tới gần căn phòng của cậu. Hoảng loạn cậu nói lớn:

-Cô ơi… chú ơi…giúp con với..

Nhưng tuyệt nhiên không có một ai đáp lại cả mặc dù trước đó căn phòng ít cũng phải có 4 5 người cả bệnh nhân và người nhà.

Tiếng “bịch.. bịch” càng lúc càng tới gần phòng Bin

“Két…két”

Cánh cửa bật mở, trái bóng lăn lông lốc vào bên trong…

Bin kinh hoàng ngước lên nhìn về phía cánh cửa. Thằng nhóc đang đứng đó nhìn chằm chằm vào cậu rồi nhoẻn miệng cười với hàm răng đầy máu….

-Aaaa.. Mẹ ơiii… cứu con vớiii…

Nhưng tiếng la hét kêu cứu của cậu bé dần tan biến vào màn đêm tĩnh lặng như tờ

Đối diện với bệnh viện không xa, một người đàn ông đang ngồi làm việc với chiếc laptop trong một quán cafe.

Người đàn ông đó không ai khác chính là Paolo. Ngoài công việc ở phòng tập ra, Paolo còn có nghề tay trái nữa là freelancer dịch thuật, chạy dự án cho một số công ty. Không chỉ thế anh cũng rất đam mê trong việc viết blog và tìm hiểu về các chủ đề tâm linh . Ngay từ nhỏ, ngôi làng nơi Paolo sống đã xảy ra rất nhiều những chuyện ma quái, dị thường. Thậm chí một số nhà khoa học nổi tiếng trên thế giới đã từng ghé thăm ngôi làng và họ đã rất kinh ngạc và phải thừa nhận rằng nơi đây có quá nhiều những bí ẩn mà khoa học chưa thể giải đáp được. Không chỉ vậy ngôi làng đó còn được nhiều người trên thế giới biết đến thông qua kênh Discovery- kênh hoa học khám phá nổi tiếng hàng đầu thế giới , nhiều độc giả xem xong không hết bàng hoàng và tò mò trước sự kì bì của ngôi làng cùng những trải nghiệm mạo hiểm của đội ngũ quay phim. Tuy nhiên những gì họ thấy mới chỉ là “bề nổi của tảng băng chìm thôi”. Đoạn phim đó bị cắt xén rất nhiều thậm chí còn bị lược bỏ cả một phân đoạn mà đáng lẽ ra có thể tạo lên nút thắt cho những tình tiết trước. Nhưng Paolo biết họ buộc phải làm như vậy , phải xoá bỏ ngay lập tức những cảnh quay đó đi và tuyệt đối không được giữ lại bất kỳ bản sao nào của đoạn phim. Không phải vì trưởng làng hay người dân bắt họ phải làm như vậy mà vì chính họ cảm thấy có gì đó không ổn, một thứ gì đó vô cùng đáng sợ vẫn đang bám theo họ suốt nửa vòng Trái Đất. Paolo đã quá quen thuộc với những chuyện đó do anh sinh ra và lớn lên trong làng nên anh hầu như không có cảm giác gì khi nhắc đến chuyện ma quỷ cả. Khi lớn , Paolo cùng cha sang Thái Lan học và trở thành hướng dẫn viên du lịch nơi đây. Cha Paolo là một người lạc quan và tốt bụng nhưng rồi ông ấy đã ra đi mãi mãi trong một tai nạn ở Railey . Ông đã cố gắng cứu một đứa trẻ bị kẹt trên vách đá cheo leo, trước khi đi ông vẫn mỉm cười nói rằng:

Xem thêm  Chuyện ma có thật tại một ngôi nhà ở Hà Nội

-Yên tâm. Dăm ba cái ngọn núi này chả là gì với ba cả .

Nhưng rồi tai nạn bất ngờ, sợi dây cáp của ông đột ngột bị đứt. Đứa trẻ được cứu nhưng cha anh đã ra đi mãi mãi. Sau cái chết của cha, vì quá ám ảnh, Paolo đã xin nghỉ việc rồi trở về quê nhà bỏ lại những ước mơ con dang dở trên đất Thái. Nhớ lại, anh đã có rất nhiều trải nghiệm tuyệt vời ở xứ Chùa Vàng từ văn hoá, ẩm thực cho đến những chuyện tâm linh. Nhắc đến tâm linh thì không thể không kể đến Kumanthong, thứ đang được cả thế giới ưa chuộng. Paolo đã tìm hiểu về Kumanthong từ lâu, trên blog của anh viết rất chi tiết về nó. Tuy không thỉnh Kuman nhưng Paolo cũng đã trực tiếp gặp gỡ những người đang nuôi nó và những nhà sư luyện ra nó nên anh cũng biết thêm được khá nhiều về nó. Có điều , Paolo không ngờ rằng đất nước của anh lại cũng có người luyện ra Kumanthong. Người đó chính là Shaman – thầy phù thuỷ được cả làng anh kính nể. Shaman quả thực rất giỏi, ông ấy có thể làm được rất nhiều điều phi thường từ chữa bệnh, đoán trước tương lai , ngăn chặn những thảm hoạ tự nhiên… Điển hình khi Thuý vào làng, cô bị thương rất nặng, thậm chí cô có thể chết vì vết thương trước cả khi người ta đưa cô vào viện hay trạm y tế gần đó. Thế nhưng Shaman đã cứu cô , không biết ông chữa bằng cách nào nhưng tất cả những trấn thương trên người cô đều lành lại chỉ sau ít giờ. Ngay cả Paolo cũng vậy, sau khi trở về làng với những thương tích trên người , Shaman cũng chữa lành cho anh ngay lập tức. Ngay lúc đó Paolo đã gặp lại gã đàn ông kia, chất giọng của hắn thì đúng là người Việt rồi. Hắn khá cao, mặc một bộ vest đen trông cũng điển trai phong độ lắm , có vẻ như cũng là một doanh nhân thành đạt.

Nhưng không giống như một tiếng trước lúc mà hắn trông vô cùng ngông cuồng và giận dữ. Hắn bỗng dưng trở lại điềm tĩnh và phấn chấn một cách lạ thường . Paolo có linh cảm rằng gã kia và Shaman vừa giao kèo với nhau chuyện gì đó nhưng chắc chắn không phải điềm lành. Gã đàn ông bước về phía khu rừng, hai tên hung đồ lúc nãy cũng xuất hiện. Trông cả hai thằng đều rất cao và đô con nhưng không hiểu sao nhìn vào mắt gã đàn ông kia bất giác chúng run rẩy, gương mặt hiện rõ sự sợ hãi tột cùng. Thế rồi gã đàn ông bắt đầu lẩm bẩm cái gì đó nghe không rõ nhưng ngay sau đó, hai thằng kia ngã quỵ xuống đất, máu từ thất khiếu chảy ra rất nhiều. Chúng la hét trong đau đớn rồi nằm bất động dưới đất. Ít phút sau, gã đàn ông búng tay một cái rồi quay lưng bỏ đi. Ngay lập tức, chúng đứng dậy với gương mặt tím ngắt cùng với đôi mắt trắng dã bước theo sau gã đàn ông giống như những cái xác vô hồn. Nhớ lại ánh mắt của gã, Paolo chợt lo lắng cho Thuý. Anh có thể chắc chắn rằng hắn vẫn chưa chịu buông tha cho Thuý và giờ có lẽ đã tìm được mọi thông tin của cô ; thậm chí đang ở rất gần cô.

Tại nhà Thuý, đêm nay cô nghe thấy những tiếng động lạ. Điều đầu tiên Thuý nghĩ đến chính là trộm. Có thể lúc nãy Thuý về muộn nên sơ suất quên chưa khoá cửa. Nghĩ vậy, cô từ từ mở cửa phòng nhìn ra ngoài hành lang. Ánh đèn đỏ mờ mờ trên tầng 3 khiến Thuý thấy hơi rờn rợn.

“Xì…xì”

Tiếng vòi nước như có người vừa mở van, cùng lúc đó đèn dưới tầng 1 tự động bật lên rồi lại chớp tắt. Bản năng mách bảo Thuý không nên đi xuống vì cô chỉ có một mình và lại là con gái nữa , nếu như tên trộm cầm hung khí thì càng nguy hiểm hơn. Thuý lùi dần vào phòng rồi chốt chặt cửa lại. Cô vẫn đứng áp sát ở cánh cửa và nghe thấy rõ từng bước chân của tên trộm đang đi lên tầng 2.

-Nó đang đi lên đây.. chết rồi.

Thuý thở gấp, cô đổ mồ hôi hột vì sợ.

“Xoạch”

Tay nắm cửa bất ngờ xoay tròn khiến Thuý giật nảy mình , tim đập thình thịch. Thuý gần như bất động không dám nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng sau đó. Thế nhưng cánh cửa không xảy ra bất cứ điều gì, tay nắm lại đứng yên. Thuý ngồi bệt xuống thu mình lại thở phào. Nhưng tiếng bước chân lại tiếp tục vang lên và dừng lại ở tầng 3 , trước cửa phòng thờ Kumanthong.

“Két..két”

Cánh cửa căn phòng mở ra, Thuý ở dưới này nhưng cảm nhận rõ ánh đèn lờ mờ hắt ra từ phòng thờ.

-“Không thể nào. Tí đang ở trong đó. Hắn thấy sẽ cướp bé hoặc làm tổn thương bé mất. Không. Mình không thể để mất bé được vì đó là tất cả những gì mình có…

Nghĩ vậy, Thuý vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn . Chỉ ít phút trước, cô còn sợ chết nghĩ thà cho thằng trộm lấy tiền lấy đồ đạc còn hơn là mình bị chém , đổ máu. Nhưng khi nghĩ đến việc tên trộm muốn cướp lấy bé Kuman thì Thuý không còn sợ chết nữa. Giờ đối với cô, bé Kuman còn quý hơn mạng sống của mình. Ngay lập tức Thuý lao lên phòng thờ , hai tay cầm chặt lấy dao chĩa về phía trước hét lén:

-Đứng yên! Không được động vào con tôi. Không tôi đâm đấy.

Nhưng trong phòng không có một ai cả , trừ cánh cửa phòng mở ra thì mọi thứ vẫn bình thường. Phía trên bàn thờ, bé Kuman vẫn đang ngồi ngay ngắn trên gối. Thuý mừng rỡ tiến lại gần ôm chặt lấy Kuman xoa đầu nó:

Xem thêm  Chuyện tâm linh có thật - (P1) Cái chết của dì tôi - Tác giả Bắc Hùng

-May quá, Tí không sao rồi. Vậy mà mẹ cứ tưởng…

“He…he…he… Mẹ…Ơi….Con…Đây..”

Thuý từ từ ngoảnh đầu nhìn về phía cửa phòng. Dưới ánh điện lờ mờ, đang đứng trước cửa phòng là một đứa trẻ có nước da vàng vọt kèm với đôi mắt đỏ như máu, dưới bụng nó là một thứ gì đó đẫm máu giống như khúc ruột thòi ra , cái miệng nó đang nhe ra nở một nụ cười hung ác.

-Aaaaaaaa…

Phần 6: Gương mặt quen thuộc

Thuý hoảng sợ tiến giật lùi lại phía sau. Cô trượt chân ngã đập đầu vào mép cửa phòng thờ rồi ngất xỉu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô ngach nhiên khi thấy mình vẫn còn nằm ở trên giường. Phía sau đầu vẫn còn đau, nhớ lại chuyện hôm qua , Thuý vội chạy lên tầng 3 thì thấy phòng thờ cửa vẫn đóng. Bên trong mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng cô chắc chắn chuyện hôm qua không phải là một giấc mơ vì đầu của Thuý vẫn đau nhói đúng vị trí mà cô ngã đập đầu vào mép cửa hôm qua. Cô thử đi xuống tầng 1 kiểm tra nhưng cửa nẻo đều đã được cái then khoá chặt , không có dấu hiệu nào cho thấy có người lạ đột nhập và cũng không bị mất cắp thứ gì cả.

Dốt cục chuyện gì đã xảy ra? Đứa bé vàng vọt quái dị kia là ai? Thuý nhìn về phía Kuman bất giác cô rùng mình vì quả thực trông nó giống hệt với đứa bé hôm qua. Ở giữa bụng Kuman có một sợi dây lòng thòng màu đỏ thẫm giống y hệt dây rốn. Thuý đã thấy nó từ khi cô nhận được Kuman từ ông thầy mo đó, ông ta chỉ khuyên cô đừng động vào nó chứ không giải thích gì thêm cả. Chợt Thuý nhớ ra điều gì đó, đúng rồi , hôm trước Paolo có nói với cô điều gì đó với lại anh ta cũng có kiến thức về Kumanthong nhiều hơn cô. Nhất định phải tìm anh ta để hỏi cặn kẽ. Nghĩ vậy, Thuý gọi điện ngay cho Paolo hẹn ra quán cafe ở gần phòng tập. Cô tới nơi trước , vẫn còn sớm chán mới có 7 rưỡi sáng thôi. Phải 15 phút sau thì Paolo mới đến. Thuý mừng rỡ vẫy tay gọi:

-A, anh Paolo, ra đây ngồi này…

Paolo tiến tới ngồi cạnh Thuý, anh hỏi:

-Có chuyện gì mà Thuý tìm tôi sớm thế?

Mặt Thuý hiện rõ vẻ lo lắng, cô hỏi luôn:

-Này. Hôm nọ anh nói với tôi điều gì ấy nhỉ? Gì mà linh hồn Kuman sẽ hiện diện rồi tôi sẽ cảm nhận được nó.. Anh nói rõ lại được không?

Nghe vậy Paolo liền hỏi thêm:

-Cô bắt đầu cảm thấy có gì đó bấy thường về Kuman phải không?

Thuý gật đầu đáp:

-Đúng rồi. Gần đây có nhiều chuyện lạ lắm, đôi lúc tôi nghe thấy tiếng khóc, tiếng cười của trẻ con. Mà đặc biệt là đêm qua, tôi thấy có đứa trẻ với nước da vàng vọt đứng trước cửa phòng. Nhìn trông đáng sợ lắm thế là tôi ngã đập vào cửa ngất xỉu. Thế mà sáng dậy thì đã nằm trên giường nhưng đầu vẫn đau. Không biết là mơ hay thật nữa.
Paolo suy nghĩ một lúc rồi lấy laptop ra mở cho Thuý xem blog mà anh viết về Kumanthong từ khi còn ở Thái Lan. Trong đó , anh đã sưu tầm rất nhiều hình ảnh và clip về những hiện tượng lạ do Kumanthong gây ra. Nào là nửa đêm trong nhà xuất hiện tiếng động lạ như tiếng cười tiếng khóc trẻ con rồi tiếng bước chân đi vòng quanh nhà; đồ đạc bị di chuyển mỗi thứ một nơi mặc dù trong phòng không có người; những hình bóng mơ hồ của một đứa trẻ xuất hiện. Xem những hình ảnh và đoạn clip đó Thuý không khỏi rùng mình quay ra nói với Paolo:

-Đúng…rồi… hầu hết những chuyện này tôi đều đã trải qua… Như vậy là sao?

Paolo ra hiệu cho Thuý bình tĩnh rồi nói tiếp:

-Đừng quá lo lắng. Những chuyện trên là điều bình thường thôi, hầu hết những người nuôi Kuman sau một khoảng thời gian đều như vậy. Điều đó đồng nghĩa là nó đang mạnh dần lên đấy. Nhưng yên tâm, nó sẽ không làm hại chủ nhân đâu nếu như cô vẫn quan tâm chăm sóc và không bỏ rơi nó.

Thuý tròn mắt ngạc nhiên hỏi tiếp:

-Anh nói rõ thêm được không?

Paolo lại nói tiếp:

-Nó càng mạnh thì càng phát triển được nhiều năng lực phi thường và có thể dễ dàng thực hiện được những yêu cầu khó khăn hơn. Tuy nhiên cô cũng phải quan tâm chăm sóc nó nhiều hơn trước.

-Thế giờ tôi phải làm gì?

Paolo đáp:

-Vui vẻ chấp nhận nó thôi, chịu đựng những trò nghịch ngợm của nó mà không được tỏ ra cáu gắt khó chịu với nó. Nói chung là phải yêu thương quan tâm nó hết mực. Bù lại những yêu cầu của cô sẽ được nó thực hiện nhanh hơn dễ dàng hơn.

Suy nghĩ một lúc Paolo lại nói tiếp:

-À này tôi cũng khuyên cô điều này. Dù sao Kumanthong cũng là bùa ngải ma quỷ chỉ nên yêu cầu những gì trong tầm kiểm soát , còn quá sẽ rất nguy hiểm. Có quá nhiều điều về nó mà tôi vẫn chưa thể hiểu hết được đâu.
Nghe Paolo giải thích như vậy thì Thuý cũng yên tâm hơn, lỗi lo sợ trong lòng cũng nguôi ngoai đi phần nào, cô đáp:

-Cảm ơn anh nhé. Giờ tôi cũng đỡ sợ rồi. Về tôi sẽ quan tâm để mắt đến Kuman nhiều hơn.
Paolo nhìn đồng hồ rồi nói:

-Cũng muộn rồi, tôi phải vào phòng tập luôn đây. đang có hẹn với một người bạn nữa. Thế nhé.

Thuý đáp:

-Ừ cảm ơn anh nhiều. Anh cứ đi đi kẻo muộn. Tôi mời để tôi trả tiền nước cho.

Xem thêm  Truyện tâm linh Con mắt âm dương - Phần 1,2,3

Nói rồi Thuý đứng dậy thanh toán tiền rồi ra về. Hoá ra mọi chuyện là vậy, Thuý cũng từng đọc nhiều Kumanthong trên mạng và cũng nghe nói đến việc những người chủ có thể cảm nhận được sự hiện của linh hồn nó. Lúc đó cô còn chưa tin nhưng những sự việc kỳ lạ gần đây đã khiến cô phải thay đổi suy nghĩ. Hình ảnh đứa bé vàng vọt tối qua chắc chắn là linh hồn của Kumanthong mà cô đang nuôi. Mặc dù vậy, Thuý vẫn cảm thấy rờn rợn có lẽ vì cô chưa quen với chuyện ma quỷ hiện hữu ngay gần mình nên vẫn thấy hơi nhạy cảm. Nhưng cô tự trấn an mình là rồi sẽ quen thôi với lại Paolo đã nói vậy thì cũng chả phải bận tâm gì cả vì trước giờ cô chăm sóc Kuman hết sức chu đáo, như một người mẹ dành cho đứa con mới chào đời của mình vậy với lại nó càng mạnh càng giúp mình nhiều việc hơn.

Nghĩ vậy, Thuý phấn chấn lái xe ra siêu thị, cô nhất định phải mua thêm nhiều quá bánh đồ chơi cho Kuman hơn nữa. Đi tới gần bệnh viện nhi, không hiểu có chuyện gì mà đường tắc nghẹt, không đi nổi nữa. Thuý còn thấy cả công an trước cổng bệnh viện nữa. Không biết là có chuyện gì nhưng cô cũng nghe loáng thoáng được là có đứa trẻ tầm 5,6 tuổi vừa mất tích ở viện tối qua. Điều kỳ lạ là trong phòng bệnh lúc đó có rất nhiều người nhưng không một ai thấy đứa trẻ đi đâu cả. Thuý ngoài nhìn về phía các đồng chí công an đang làm việc , cô thấy một cặp vợ chồng , trông họ vô cùng lo lắng hoảng loạn. Có lẽ là bố mẹ của đứa nhỏ kia rồi. Nhìn mặt người chồng bất giác Thuý cảm thấy quen lắm. Đúng rồi, Thuý chợt nhớ lại, tối qua trong lúc đi sang nhà một nhà người bạn cũng ở gần chỗ cô sống thì bắt gặp người chồng. Anh ta chạy tới và hỏi cô có phải là mẹ của một thằng nhóc có ngoại hình trông khá quái dị không, nó là thủ phạm cào xước hết người ngợm con trai anh ta. Nhưng Thuý không để ý và cho rằng anh ta nhầm người rồi. Ngẫm lại Thuý nghĩ chắc cũng không liên quan gì đến mình đâu vì cô đã làm gì có đứa con nào.

Trở về tới nhà, Thuý mang rất nhiều đồ chơi, bánh kẹo lên phòng thờ Kumanthong. Cô thu dọn vỏ bánh kẹo, sữa, nước ngọt cũ, sau đó cẩn thận lau chùi tỉ mỉ bát hương, đồ thờ cúng và cả Kuman nữa. Xong xuôi, Thuý bày biện đủ các loại bánh kẹo, nước, ngọt đồ chơi mới nên bàn thờ Kuman rồi còn khéo léo trang trí thêm vài nhánh hoa nữa cho đẹp mắt. Thuý mau chóng mở sẵn bánh kẹo, sữa để sẵn đó rồi nói:

-Tí yêu của mẹ. Mẹ biết giờ con đã lớn hơn và mạnh hơn rồi nên mẹ mua thêm đồ chơi quà bánh cho con tẩm bổ.

Cưng lắm cơ. Tiếp tục phù hộ cho mẹ phát tài, may mắn nhé.. hi hi.

Thuý vừa nói xong thì bỗng trời tối sầm lại , một cơn giông lớn nổi lên.

Ù ù ù

Rào rào

Gió lớn thổi tung cửa, mưa to hắt hết cả vào phòng , Thuý vội chạy ra đóng kín cửa nẻo lại.

-Lạ thật. Rõ ràng hôm nay đài báo nắng cả ngày mà.

Cũng may không quá lâu , đến chiều thì tạnh hẳn tuy vậy trời vẫn sầm sầm và đôi lúc tiếng sấm chớp vẫn nổi lên. May quá vì tối nay anh Chính hẹn cô đi ăn mà. Mấy hôm nay anh bận không gặp nhau được nên Thuý nhớ anh lắm, cô hí hửng đi tắm rửa rồi trang điểm ,cố đánh son kẻ mắt thật đẹp sau đó trưng diện ngay bộ đồ hiệu cô mới mua hết hơn 20 triệu vào. Ngắm mình trong gương một hồi lâu, thấy quá lộng lẫy và ưng ý rồi cô mới bước xuống nhà. Vừa ra khỏi cửa thì điện thoại Thuý đổ chuông, là Chính gọi, cô hớn hở bấm nghe rồi nói:

-Alo. Em nghe đây. Anh đã chuẩn bị xong chưa?

Chính đáp:

-Anh đang họp đột xuất. Hơi lâu đấy. Em cứ bắt taxi ra ngồi ở Highland trước đi. Xong anh ra đón em luôn.

Thuỳ đồng ý rồi bắt taxi tới Highland Coffee ở đối diện với công ty riêng của Chính. Hơn 15p trôi qua chưa thấy gì, Thuý hơi sốt ruột định bấm máy gọi Chính thì vừa lúc anh bước ra trước cửa công ty. Từ cách ăn mặc đến phong thái, anh vẫn cuốn hút, lịch lãm như mọi ngày khiến Thuý xao xuyến nhưng hôm nay có gì đó khiến cô không vui.

Đó là anh bước đi cùng một cô gái trẻ và trông cô ấy vô cùng xinh đẹp, từ dáng cho đến gương mặt không thua kém Thuý một ly nào. Vừa thấy Thuý , Chính nói:

-Xin lỗi vì đã để em đợi lâu. Giới thiệu với em đây là Hoa, thư ký của anh.

Nói rồi, Chính lại quay sang Hoa :

-Còn đây là Thuý, bạn gái anh. Việc anh bảo em cứ làm thế nhé. Giờ bọn anh đi ăn đây, em về đi.

-Vâng. Em chào anh.

Nghe Chính nói vậy, Thuý cũng yên tâm hơn nhưng ngay sau đó cô bỗng nổi da gà khi Hoa quay sang bắt chuyện với cô.

-Chào chị. Rất vui được gặp chị. Anh Chính cũng kể với em về chị nhiều rồi. Giờ mới có dịp gặp, chị xinh thật đấy.

Gương mặt của cô gái này giống hệt Yến, người bạn thân đã chết cách đây 3 năm của Thuý.

(Còn nữa)

Nguồn: Sưu tầm

Bài viết liên quan

You may also like

Những chuyện kinh dị chưa từng biết về “âm huyệt” bị trấn yểm như trận đồ Bát Quái ở Tràng An – Ninh Bình

Ông Nguyễn Văn Son (Chủ khu Tràng An