Chuyện ma – Nhốt con trong Búp Bê – P6 (Phần cuối)

Chuyện ma – Nhốt con trong Búp Bê – P6 (Phần cuối)

- in Câu Chuyện Tâm Linh
1972

Phần 9: Ảo Thuật Gia

Chính ngạc nhiên hỏi:

-Sao tự nhiên em lại muốn biết về cô ấy? Hai người trước đó đã từng quen nhau sao?

Thuý đáp:

-Trông Hoa giống một người bạn của em , cũng lâu không gặp nhau rồi. Nên em tò mò vậy thôi…

Chính gật đầu rồi nói tiếp:

-Cô ấy quê ở Hải Dương, mới vào công ty anh được một tháng nhưng hoạt bát, xử lí công việc tốt nên anh cho làm thư ký..

Nghe Chính nói đến ba từ “quê Hải Dương” Thuý giật mình , mặt biến sắc luôn vì Yến cũng quê Hải Dương. Chợt

Chính lại nói tiếp:

-Hôm nào có dịp, anh hẹn Hoa ra cafe cho cả hai giao lưu nói chuyện nhé. Cô ấy tốt bụng hoà đồng lắm.

Thuý vội lắc đầu rồi bẽn lẽn đáp:

-Thôi anh ơi. Bọn em không hợp nhau đâu.. nên có gặp cũng chả biết nói gì.. hì

Sau khi trở Thuý tới một nhà hàng sang trọng dùng bữa tối, Chính dẫn cô tới một quán cafe nhộn nhịp để thay đổi không khí. Quán tối nay gần như hết bàn, còn một bàn trống phía góc cuối cùng, Chính cầm tay Thuý đi vào góc bàn, để cô ngồi phía trong rồi gọi hai ly nước. Ngồi cùng Thuý bình phẩm về những tiết mục ca nhạc nghệ thuật trên sân khấu của quán một lúc, Chính bảo Thuý cứ ngồi đây xem, anh ra ngoài có chút việc rồi sẽ quay lại ngay. Thuý gật đầu rồi tiếp tục ngồi xem. Tiết mục ca nhạc của anh chàng tiếp theo khá tẻ nhạt vì chất giọng dở tệ và phong thái luộm thuộm không có chút sức hút nào khiến cho mọi người dưới khán đài không mấy ai chú ý , họ lại tiếp tục ngồi nói chuyện rôm rả hoặc lôi điện thoại ra bấm thay vì nghe anh ta hát. Kết thúc bài hát của anh chàng nọ, MC bắt đầu giới thiệu một tiết mục khác mới lạ hơn đó là tiết mục ảo thuật của anh Nguyễn Lập Chính. Nghe đến tên anh, Thuý tròn xoe mắt , cô rất bất ngờ. Chính bước thẳng lên sân khấu với bộ áo vest đen lịch lãm. Anh bước đi hiên ngang trông rất phong độ.

Chính cất lời giới thiệu qua về tiết mục ảo thuật của mình , giọng nói cùng với phong thái của anh rất có sức hút khiến mọi người ở dưới ai cũng phải hướng mắt về phía anh. Bắt đầu màn trình diễn, đôi bàn tay ảo diệu của Chính khiến cho mọi người trong quán phải trầm trồ, hết ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Những con chim bồ câu trắng muốt không hiểu từ đâu bỗng xuất hiện bay quanh sân khấu khi anh mở lòng bàn tay ra và khi anh nắm tay lại từ từ thì chúng bay trở lại tay anh rồi biến mất. Bộ bài Tây , anh xáo nó lên thì những quân bài bay lượn trên không trung uyển chuyển nhịp nhàng giống như một con rồng đang bay theo hướng tay của anh rồi tự thu gọn vào lòng bàn tay anh , không xót một quân nào… và còn nhiều trò mới lạ, vi diệu cùng với phong thái có sức hút lớn của Chính khiến cho cả quán ai cũng thán phục , họ thích thú tò mò chăm chú quan sát từng động tác của anh, trông anh lúc này giống như một minh tinh màn bạc vậy. Phía dưới, Thuý vẫn đang đắm đuối nhìn Chính không rời mắt một giây nào, không chỉ mình cô mà nhiều cô gái trẻ đẹp khác đang ngồi trong quán cũng vậy, thậm chí có mấy cô gái còn livestream quay lại post face với cap là “chồng em đấy” “rụng trứng vì trai đẹp mất rồi” “Anh Chính ơi. Anh là của em” … . Chưa bao giờ Thuý thấy Chính cuốn hút như ngày hôm nay, anh thực sự là một nam thần của đời cô.

-Tiết mục tiếp theo, tôi muốn hợp tác cùng với một bạn nữ.

Chính vừa nói dứt câu, ở dưới rất nhiều cô gái chủ động xung phong lên hợp tác cùng với anh cho màn biểu diễn tiếp theo.

Chính vẫy tay về phía Thuý nói:

-Được rồi. Mời cô gái với bộ váy đỏ phong cách tiểu thư kia nào.

Ngay lập tức , ánh nhìn của mọi người đổ dồn về phía Thuý. Thuý giật sững người. Thoạt tiên là sự ngỡ ngàng, rồi đến hãnh diễn sau đó lại xấu hổ ôm mặt rồi lại ngước lên nhìn anh trông giống như một con Cún con non nớt giữa trốn đông người vậy. Bước lên sân khấu cùng với Chính, Thuý bẽn lẽn cười nhưng tim đập thình thịch như thể đang đứng cùng thần tượng của đời mình , người khiến cho cô yêu từ cái nhìn đầu tiên chứ không phải là anh người yêu thường ngày của cô nữa. Màn ảo thuật bắt đầu, Thuý thấy mình lơ lửng dần trên không trung , cảm giác cơ thể mình tê lại , không thể điều khiển nổi nữa. Thuý có phần hoàng loạn nhưng quay sang Chính, bắt gặp ánh mắt biết nói của anh, cô cảm thấy an tâm và thoải mái hơn như thể anh đang trấn an cô rằng “mọi thứ chỉ là kỹ xảo, sẽ ổn ngay thôi” . Thuý “bay” lên trong trạng thái đang nằm được vài mét thì bất giác cô rơi xuống. Giật mình và hoảng sợ, cô nhắm chặt mắt lại không dám nhìn. Đến khi mở mắt ra thì Thuý thấy mình đang nằm trọn trong vòng tay của Chính, anh từ từ hôn lên môi cô rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống đất. Rồi anh búng tay ,một bó hoa rất đẹp từ hư vô bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt Thuý. Anh tặng nó cho cô rồi giới thiệu với mọi người rằng Thuý là bạn gái của anh và hôm nay anh muốn tạo cho cô một bất ngờ. Cả khán phòng ai cũng hò reo vỗ tay tán thưởng nói rằng trông hai người tối nay còn lãng mạn hơn cả phim Hàn Quốc , có vài cô gái tỏ ra buồn bã nuối tiếc vì trai đẹp là “hoa đã có chủ” rồi. Kết thúc buổi biểu diễn, Chính cúi chào rồi nắm tay Thuý đi xuống. Cả hai ngồi thêm một lúc rồi mới gọi tính tiền để về. Chính trở Thuý lượn phố hóng mát một lúc rồi mới về nhà. Kể từ lúc này, khi nói chuyện, Thuý gần như tập trung tuyệt đối vào những gì phát ra từ miệng của Chính, kể cả là những điều vô nghĩa vớ vẩn nhất nhưng cô vẫn cảm thấy tuyệt với khi anh nói chuyện với cô.

-11 rưỡi rồi. Thôi mình về nhé.

Thuý nói:

-Vẫn sớm mà anh, mình đi tiếp đi. Đến sáng mai về cũng được.

Chính nói:

-Không được. Mai anh phải lên công ty sớm rồi với cả về còn soạn nốt đống tài liệu . Thôi để lúc khác nhé.

Thuý nắm chặt tay Chính nói:

-Hay là anh sang ở với em luôn đi. Ngày nào em cũng sẽ nấu cơm cho anh ăn , dọn dẹp phòng cho anh để anh có thời gian lo công việc…

Nhưng Chính vẫn từ chối, anh trở Thuý về thẳng nhà cô. Thuý vẫn lưỡng lự, chưa muốn rời xa Chính, cô nói:

-Anh vào ngồi chơi, uống nước một lát thôi được không?

Vừa nói Thuý vừa kéo áo xuống tới hông để lộ ra cái xu chiêng màu đen sexy, Thuý sà vào lòng Chính, ánh mắt cô nhìn anh đầy gợi tình:

-Đêm nay anh ở lại với em đi mà…

Trước nay, chưa từng có một người đàn ông nào từ chối Thuý cả, cô khá tự tin về cơ thể đầy đặn với những đường cong hoàn hảo và gương mặt thanh tú sắc sảo đã từng hạ gục biết bao gã đàn ông có tiền quyền. Không gian trong xe chật hẹp càng khiến mọi thứ trở lên nóng bỏng hơn. Nhưng khi Thuý đang định áp sát lại gần Chính thì người đàn ông này đã đẩy cô ra một cách dứt khoát và lạnh lùng.

-Hôm nay anh không có hứng! Em vào nhà đi!

Thuý sững sờ, lúc nãy Chính vẫn còn lãng mạn nồng ấm vậy mà giờ đột nhiên anh lại lạnh lùng, vô cảm thế. Thấy vậy Chính lại cười rồi khẽ vuốt mái tóc trên má Thuý an ủi :

-Thôi em về nghỉ đi, hai đứa mình đều đã mệt rồi. Có gì để hôm khác tiếp tục nhé.

Không thể chịu đựng nổi nữa, Chính vừa quay đi thì Thuý lao đến ôm chầm lấy anh từ phía sau nói lớn:

-Nhưng em yêu anh. Ở lại với em đêm nay thôi. Sáng mai anh đi giờ nào em sẽ gọi anh dậy mà…

Thậm chí Thuý còn chạy đến níu chặt lấy cổ tay Chính không cho anh mở cửa xe.

Nhưng khi vừa chạm vào cổ tay Chính, bất giác Thuý giật mình , cô thấy người lạnh toát , cảm giác như có thứ gì vô hình sắc lạnh như đang định cắt rời từng khúc thịt của mình ra. Cảm thấy vô cùng đau đớn Thuý hét thất thanh rồi ngã khuỵ xuống.

– Á á..

Ngay lúc đó, một tiếng sét bất ngờ vang lên chói tai:

Đùng… Đoàng…

Phần cuối: Thỉnh Cầu Ma quỷ

Thuý thấy Chính đang trở mình đi đâu đó rất xa. Cuối cùng, anh đỗ lại trước cổng của một ngôi nhà trông khá rộng lớn và có phần cổ kính rồi bước xuống xe đi vào bên trong. Thuý cũng xuống xe rồi đi theo anh vào ngôi nhà. Chính nói với cô rằng đây là nhà bố mẹ anh và cũng là nơi chôn rau cắt rốn của anh. Bước vào bên trong, ngôi nhà tuy rộng lớn nhưng rất giản dị. Bố mẹ anh hiền lành và rất hiếu khách, Thuý vừa đến mẹ anh đã pha trà với mang đồ ăn ra mời cô rồi nhiệt tình hỏi han, bắt chuyện. Ngồi nói chuyện một lúc bỗng Thuý cảm thấy đau bụng bèn quay sang hỏi Chính nhà vệ sinh ở đâu. Vừa lúc đó một cô gái bước xuống, thấy vậy Chính gọi:

-Chị hai. Chị đưa Thuý lên tầng hai tìm phòng vệ sinh hộ em để em ngồi nói chuyện với bố mẹ chút.

Rồi lại quay sang Thuý nói:

-Phòng vệ sinh tầng 1 bị hỏng chưa sửa xong. Em đi theo chị anh lên tầng 2 nhé

-Dạ. Thế cũng được.

Chị chính gật đầu rồi ra hiệu cho Thuý đi theo mình lên tầng hai. Bước theo lên tầng hai, Thuý thấy chị ta trông vẫn còn khá trẻ với gương mắt trái xoan xinh xắn cùng mái tóc đen dài xoã xuống che đi phân nửa khuôn mặt. Thuý mở lời bắt chuyện vài câu nhưng chị ta không nói gì nhiều, khi cô bắt đầu hỏi về Chính thì bỗng chị ta quay mặt lại nhìn cô với gương mặt đượm buồn rồi nói:

-Nó là một đứa em ngoan, một người con hiếu thảo.. là niềm tự hào của gia đình chúng tôi…

Lời nói phát ra mà như gió thoảng qua, không gian xung quanh lại trở lên im bặt lạ thường chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp dưới sàn. Ngôi nhà này thật rộng, đi mãi mới tới phòng vệ sinh. Giải quyết nỗi buồn xong xuôi, khi Thuý vừa bước ra ngoài lan can để xuống dưới thì bỗng cô nghe thấy giọng Chính nói lớn, có vẻ bực dọc:

-Không thể tin nổi. Sao bố mẹ lại để anh ấy đi dễ dàng như vậy?

Thuý bước xuống, cô thấy nét mặt bố mẹ Chính trông vô cùng thất thần, họ ngồi im một chỗ không nói gì cả. Còn Chính, anh đứng dậy nắm chặt tay đấm mạnh vào tường trông vô cùng giận dữ.

-Bình tĩnh anh ơi. Có chuyện gì thế.

-Chuyện riêng của gia đình anh thôi. Em đừng để ý làm gì.

Nói rồi Chính lại quay về phía bố mẹ, anh điềm tĩnh trở lại trấn an họ:

-Bố mẹ đừng quá lo lắng. Con sẽ nhờ người tìm anh ấy về sớm thôi.

Rời khỏi ngôi nhà, Thuý vẫn còn tò mò về chuyện lúc nãy, cô nhìn Chính rồi hỏi:

-Có chuyện gì anh cứ kể với em đi. Lúc nãy em thấy anh căng thẳng lắm.

Chính thở dài rồi nói:

-Tiền anh gửi về cho bố mẹ, anh trai anh lại lấy hết rồi trốn đi nướng vào cờ bạc rồi.

-Trời. Tệ thật đấy. Anh ta là con lớn trong gia đình mà không biết nghĩ sao?

Chính đáp:

-Con người ai cũng có lúc lầm lỡ. Dù sao anh ấy cũng là người trong gia đình anh, anh không muốn lôi ra để phán xét.

Thuý bẽn lẽn nói:

-Em xin lỗi.. em chỉ nói theo cảm xúc thôi. Thế số tiền có lớn không anh?

Chính lại nói:

-Tiền thì anh không tiếc ,cũng không bắt anh ấy phải trả lại làm gì. Anh chỉ lo anh ấy bị bọn ở xới bạc lừa rồi đánh cho lại khổ thôi.

-Hy vọng anh sớm tìm được anh ấy…. Nhưng dính vào cờ bạc rồi thì khó khuyên bảo lắm, càng được thì người ta càng ham, thua lại muốn gỡ. Chỗ em cũng có mấy đứa như thế, bố mẹ người thân bắt về khóc lóc khuyên can chán chê mà vẫn vậy..

-Em không phải lo. Anh có cách mà.

Nói rồi Chính lái xe đi tiếp. Đi được một đoạn, bỗng trời đổ mưa rất to, con đường ngày càng nhấp nhô và khó đi hơn. Ngồi trong xe mà chốc chốc cứ rung lắc khiến cho Thuý cảm thấy chóng mặt , cô quay sang nói với Chính:

-Anh ơi! Đi đường này liệu có ổn không, sao tự nhiên xóc thế?

Nhưng Chính không nói gì vẫn tiếp tục lái đi. Bất giác Thuý quay mặt lại , cô thấy xe đang chuẩn bị đâm vào một tảng đá rất lớn chắn giữa đường:

-Áaa . Cẩn thận…

Hốt hoảng bật dậy, hoá ra đó chỉ là một giấc mơ. Thuý đã cùng Chính tới ngôi nhà đó gặp gia đình anh vào tháng trước , mọi chuyện diễn ra y như giấc mơ nhưng lúc ra khỏi nhà rồi trở về thì cô không tài nào nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra nữa. Nhưng dù sao vẫn về tới nhà an toàn nên cô không để ý. Thuý nhìn xung quanh, cô thấy mình đang nằm trong phòng ngủ, cô nhớ lại chuyện đêm qua, sau tiếng sấm, k hiểu cơ chuyện gì tự nhiên cô lại ngất đi. Chắc Chính đã đưa cô vào nhà, bấm máy gọi cho Chính nhưng anh không bắt máy. Thuý rất buồn thậm chí bắt đầu lo lắng thái quá, tự hỏi sao tự dưng Chính lại lạnh nhạt với cô như vậy, cô muốn anh ở bên cô ngay lúc này, cô không muốn mất anh. Bất giác cô lại nhớ đến Kumanthong, đúng rồi, nó có thể giúp cô mọi chuyện kể cả cầu tình duyên mà. Nghĩ vậy cô vội tạt qua mấy cửa hàng gần nhà mua thêm thật nhiều bánh kẹo, nước ngọt, đồ chơi mới rồi đem lên phòng thờ bày biện. Cô mở sữa và nước ngọt cho Kuman nhiều hơn mọi khi. Rồi bắt đầu khấn:

-Tí ngoan của mẹ. Mẹ có việc muốn con giúp đỡ… con yêu, con nghe thấy mẹ chứ?

Nước ngọt và sữa chảy qua ống mút từ lon ra cốc càng lúc càng nhanh hơn. Căn phòng đột nhiên lạnh ngắt, đáng sợ. Ngoài tiếng nước chảy tong tong thì không còn nghe thấy gì cả. Bất giác , Thuý cảm thấy có thứ gì đó khẽ chạm vào má mình. Trước ánh đèn mờ ảo, cô thấy thấp thoáng bóng hình của một đứa trẻ con nhưng Thuý không tỏ ra sợ hãi như lúc trước vì cô biết đó là linh hồn Kuman của mình. Cô bèn rút điện thoại ra mở anh của Chính và zoom to hết cỡ cho Kuman xem rồi nói:

-Con yêu, con có thể khiến cho người đàn ông trong ảnh này quan tâm đến mẹ hơn, dành trọn tình yêu cho mẹ được không? Mẹ sẽ mua cho con thêm đủ loại đồ chơi quà bánh mà con muốn..

Trong căn phòng âm u, lạnh lẽo đầy ma mị ấy, Thuý khẽ vuốt ve vào khoảng không trước mặt một cách ân cần nhất giống như đang xoa đầu một đứa trẻ nhỏ. Bất giác tiếng chuông điện thoại reo lên , là Chính gọi, Thuý mừng rỡ vì không ngờ hiệu nghiệm nhanh đến vậy..

HẾT!

Nguồn: Sưu tầm

Bài viết liên quan

You may also like

Truyện tâm linh có thật – Duyên Âm – Tác giả: Lê Bình Sĩ Văn

Đây là một Truyện ngắn tâm linh có