Chuyện tâm linh có thật – Con Ơi Đừng Cho Lân Vào

Chuyện tâm linh có thật – Con Ơi Đừng Cho Lân Vào

- in Câu Chuyện Tâm Linh
165

Hôm nay tôi sẽ kể cho các bạn một câu chuyện mà tôi day dứt trong lòng bao lâu nay. Đấy là một câu chuyện dài, được sâu chuỗi rất nhiều sự việc xảy ra đối với ông cháu tôi.

1. Rước họa vào thân

Năm đấy độ tôi 15 tuổi, tôi cũng như bao đứa trẻ miền quê khác là không được đến trường vì điều kiện không cho phép. Hằng ngày tôi ở nhà phụ ông bốc thuốc, dán hình nhân và chăm sóc những cây thuốc nam trong vườn (có cả ngải). Chiều chiều thì cùng đám bạn là thằng Thành, vũ, Hải đi thả diều đá banh, cuộc sống êm ả trôi qua.

Hôm ấy đang chơi vui vẻ với nhau thì ba thằng Vũ gọi nói về nhà có chuyện gấp. Lại có chuyện gấp, tụi tôi mất hứng rủ nhau ra bờ sông chơi. Thằng Thành bỗng lên tiếng: ” Chúng mày biết sao ba thằng Vũ kêu nó về gấp không “. Tôi và thằng Hải nhìn nó để đợi câu trả lời, nó nói tiếp: ” Chị nó bị ma nhập ấy, tao ở bên cạnh nhà nó nên tao biết rõ lắm. Cứ qua 5 giờ chiều là chị nó phát điên lên nhảy múa khắp nhà, mời bao nhiêu thầy về cúng kiếng cả tháng nay rồi mà cũng không khỏi “.

Nói về thằng Vũ, nhà nó mới chuyển về làng tôi ở được 3 năm, nhà nó giàu lắm. Ba nó từng là bộ đội Campuchia, sau khi kết thúc chiến tranh nhờ ở đó 3 năm và dựa vào các mối quan hệ nên ông ta dần trở thành một tay buôn gỗ lậu. Nó có một cô chị hơn nó 3 tuổi đang học trên huyện, nhưng mấy tháng nay thì về hẳn ở nhà không đi đâu nữa.

Sáng hôm sau, sau khi phụ ông bốc thuốc xong thì tôi xin phếp ông qua nhà thằng Hải chơi mục đích là để tìm hiểu về việc chiều hôm qua. Đến nơi thì thấy thằng Vũ cũng ở bên ấy, nó nhìn qua nhà nó với ánh mắt đăm chiêu và đầy sợ hãi. Cớ là hôm qua chị nó lại lên cơn điên, đến gần sáng mới ngủ, hai cha con phải thay phiên nhau trông đến sáng. Thằng Vũ thở dài đầy mệt nhọc rồi nói: ” ba tao mời thầy về họ bảo chị tao bị con quỷ gì đó nhập nên mới như vậy, con quỷ này mạnh lắm mấy ổng bắt không được. Tôi bảo ” mày dẫn tao qua nhà mày xem thử, chứ mấy chuyện này sao làm khó được ông cháu tao “. Nó liền dẫn tôi về nhà.

Trước mắt tôi là cái cổng với chi chít những lá bùa bùa lỗ ban, nam ông. Bước vào bên trong tôi phải đứng hình 5 giây vì âm khí quá nồng đậm, lẫn vào đó là mùi máu huyết tanh tưởi. Sau khi chào hỏi ba mẹ nó thì tôi được dẫn lên tầng 3, nơi có căn phòng mà cô gái hoá điên đang ở. Đẩy cửa bước vào, đập vào mắt tôi là một người con gái gầy gò, gia nhăn nheo như bà cụ chứ không phải cô gái 18 nữa. 2 bài tay với những móng tay thật dài đang gãi khắp nơi bật cả máu.

Tôi tiến lại giữ tay cô gái lại, thì nhanh như chớp bàn tay vụt qua mặt tôi chảy cả máu. Đến bây giờ tôi phải gọi cái thứ trước mặt mình là quỷ chứ không phải là người nữa. Nó đưa ngón tay dính máu của tôi lên miệng mà mút sạch, thèm thuồng. Đôi mắt long sòng sọc nhìn tôi rồi nhảy vồ đến. Tôi kết bạch hổ ấn niệm niệm chú đập mạnh vô đầu nó rồi dùng hết sức có thể chạy nhanh ra ngoài đóng cửa lại. Tôi cởi sợi dây chuyền treo lên cửa phòng và dặn mọi người không ai được tháo xuống rồi tôi đi về gặp ông.

Về đến nhà thì tôi kể hết mọi chuyện cho ông nghe, ông thở dài rồi vào bàn thờ tổ thắp nhang. Ông đi ra ngồi xuống bên tôi, ông bảo: ” thứ con vừa gặp là một con quỷ, nó đã nếm mùi máu của con rồi nó sẽ không để yên cho con đâu, nó sẽ đi tìm con “. Tôi sợ lắm, tôi hỏi ông có cách nào cứu tôi không. Trầm ngâm một lúc thì ông thay đồ, ông mang theo túi đồ nghề rồi bảo tôi cùng ông qua nhà Vũ. Đến nơi thì thấy mẹ Vũ đang khóc, còn ba cậu ấy thì đang ngồi hút thuốc, những làn khói thuốc trắng xoá phà ra hoà quyện trong không khí làm cho không gian căn phòng khách càng thêm phần u ám và ma mị.

Ông hỏi ba mẹ Vũ mấy điều về con gái họ, rồi tất cả chúng tôi cùng nhau lên tầng 3, nơi có con quỷ đang chiếm xác cô gái. Càng đến gần tiếng đập cửa càng lớn, ông lấy trong túi ra 2 lá bùa màu đỏ dán 2 bên cửa. Bỗng nhiên căn phòng im lặng. Ông từ từ mở cửa đi vào, tay trái ông kết thiên sát ấn, ông bảo tôi kết địa sát ấn để hộ pháp cho ông. Đến nơi thì hình ảnh con quỷ già xấu xí không còn nữa thay vào đó mà là một cô gái xinh đẹp trong bộ váy trắng, trên mặt là hoạ tiết kì lạ của người Chăm pa cổ. Ông đã hiểu ra phần nào về sự việc, ông hỏi: “Vì sao cô nhập vào cô gái này, cô hãy trả lại xác cho họ tôi sẽ giúp cô đi đầu thai”. Con quỷ chợt trầm xuống khi nghe 2 từ “đầu thai”, cái việc mà mấy trăm năm qua nó luôn ao ước hằng ngày. Nó nói bằng một thứ tiếng kì lạ, mà sau khi về ông kể lại mới biết là tiếng Chăm ” Con bị mang đi làm vật tế cho thần để giữ của cách đây cả ngàn năm ở simhapura (Quảng Nam). Khi ấy con 18 tuổi. Con phải ở đó cho đến khi con cháu họ tìm ra kho báu hoặc phải tìm linh hồn của 21 cô gái thể thay con canh giữ thì con mới được tự do. Thầy không làm gì được con đâu, con đã ngàn tuổi rồi. Con không có làm hại người dân hay vật nuôi nào đi qua, con chỉ tìm những cô gái 18 tuổi, cùng tuổi, cùng mệnh, cùng giờ, cùng ngày tháng sinh đi qua để bắt hồn chứ con không thể rời xa khu mộ. Con của gia đình này là vừa đủ người thứ 21, con chưa cho chết ngay mà nhập vào để tận hưởng cuộc sống của người thời nay thế nào. Còn Cậu bé kia muốn bắt con nên con sẽ mang đi cùng”.

Nói đến đây nó đưa khuôn mặt ngây ngô đầy ma mị nhìn tôi cười. Ông tôi thở dài quay lưng bước ra ngoài, vẻ mặt đăm chiêu. Bước xuống phòng khách ông châm một điếu thuốc rồi rít một hơn dài. Ông đang sợ ư, có mấy khi thấy ông hút thuốc đâu? Và con quỷ đó là gì mà đứng trước mặt ông nó lại bình tĩnh đến vậy? Từng câu hỏi đặt ra trong đầu tôi. Ông bắt đầu kể lại những gì cô gái kia nói lúc nãy, rồi ông bảo ba mẹ Vũ: ” bây giờ sự việc đã đi quá giới hạn rồi, là 2 mạng chứ không phải riêng một mình con anh chị nữa. Anh chị hãy làm theo những gì tôi dặn đây……….nói rồi hai ông cháu tôi đi về.

Sau khi ăn trưa xong ông gọi tôi lại và đưa cho tôi cái rương gỗ mà ông hay gối đầu, ông nói: ” ông già rồi, không thể lo cho con mãi được, con phải tự bước đi trên chính con đường của mình, đừng trông chờ phụ thuộc dựa dẫm vào ai cả.

Cuốn này là phương pháp luyện âm binh của dòng họ mình, đây là phương pháp luyện các loại ngải, cuốn này là các trận pháp cổ đã thất truyền, còn đây là các bài thuốc nam……..Bây giờ giao hết lại cho con, nếu sau này con không tìm được người kế thừa thì con hãy đốt sạch, đừng bao giờ để rơi vào tay người khác. Làm người, tiền có thể không cần, địa vị có thể không có, nhưng phải có nhân đức. Phải đặt chữ tâm lên hàng đầu để cứu đời cứu người “. Tôi nhận cái rương từ ông mà tay run bần bật, nước mắt chảy dài – tôi đang khóc. Tôi biết là ông đã lường trước được điều gì đó mới đưa những thứ quý giá nhất cho tôi.

2. Con ơi đừng cho lân vào

Ông không nghỉ trưa như mọi hôm, mà ông lẳng lặng đi ra phía sau nhà, nơi có vườn ngải. Nay trông ông lạ lắm, tôi đi theo ông nhẹ nhàng nhất có thể để không phát ra tiếng động. Ông đi đến đâu thì những cái cây xào xạc đung đưa đến đó dù trời không có gió. Ông tiến đến nơi cuối hàng rào, kéo tấm lưới đen ra, nơi ấy là nơi ông trồng cây huyết ngải.

Đó là cây ngải được ông tìm thấy trong một chuyến đi rừng tại komtum lúc còn trẻ. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy nó, ông không cho ai đặt chân đến đây kể cả tôi. Nó là một cái cây nhưng không có lá, toàn thân đỏ rực, hoa như hoa trang nhưng nhỏ và mảnh hơn và có những sơi lông nhỏ đỏ như máu vậy. Ông từ từ ngồi xuống bên bụi cây, ông nói với cái cây như một người bạn: ” sau này không có ta thì mi hãy thay ta chăm sóc gia đình này “. Nói đoạn ông lấy dao cắt vào tay mình rồi nhỏ xuống bụi hoa. Nó rung lên dữ dội, những tơ đỏ như dài ra để hút hết những giọt máu của ông. Ông đứng dậy bước vào nhà thì bỗng nhiên ông dừng lại, nhìn xuống chân thì thấy những cái nhánh của hoa đang quấn lấy chân ông. Ông bắt ấn nghiêm giọng bảo: “Lần này ta không thể cho mi đi theo được, hãy ở lại bảo vệ mọi người”.

Cây ngải rụt lại và rũ xuống đầy thất vọng.

Ông mang vào nhà một cái búa lớn, một cái xẻng đào. Ông vào phòng ngủ của mình đóng cửa lại và dặn mọi người không ai được vào. Những nhát búa đinh tai vang lên, có lẽ ông đang đập cái gì đó. Tiếng búa, tiếng gạch đá, rồi kẻo kẹt của bản lề gỉ sắt. Ông đi ra với một thân hình đầy mồ hôi và bùn đất, trên tay là một chiếc rương gỗ lớn. Bên trong,cái giường đã được lật lên, đất đá ngổn ngang mà ông không kịp lấp lại, ông có vẻ vội lắm. Ông đặt chiếc rương lên cái bàn trước ban thờ tổ, ông thắp nhang rồi ông khấn vái cái gì đó nhỏ lắm mà tôi không nghe thấy được.

Chiếc rương được mở ra, ông lấy trong đó ra hai món đồ: một con dao to được bọc trong tấm vải đen và một con gà trống bằng đồng đen. Ông bảo ” con dao này là của ông cố con tức là cha ta đã mua lại từ một người đồ tể khi họ giải nghệ, đấy chính là sư huynh ta. Nó đã giết chết cả hàng ngàn con vật nên sát khí cực lớn, người sử dụng nó nếu tâm không vững sẽ rơi vào tà đạo. Còn con gà trống này được đúc từ đồng đen của một cái chuông chấn tự tại chùa Quỳnh Lâm – Quảng Ninh. Khi xưa quân Minh xâm lược nước ta, sợ pháp khí rơi vào tay giặt nên sư trụ trì cho nấu chảy đúc thành 12 con giáp. Con gà trống này là 1 trong số đó.

Tôi và ông đi hoạ bùa để chuẩn bị cho việc trục vong tối nay, ông dùng chu sa hoà với máu gà trống để làm mực. Bùa ông hoạ gồm: trấn hồn phù, định hồn, sát hồn và âm hoả phù. Tôi hỏi ông vì sao không tiến hành ban ngày mà lại là ban đêm, ông bảo: ” ban ngày con quỷ đó không hiện thân, chỉ ban đêm là âm khí thịnh nhất nó mới dám hiện thân đây cũng là lúc tốt nhất để phong ấn nó lại”. Ông cho người làm 5 quả cầu đá rồi sơn vào 5 màu: trắng, xanh, đen, đỏ, vàng tương ứng với kim mộc thủy hỏa thổ. Khi trời chạng vạng tối, ông thắp nhang trên bàn thờ tổ rồi ngồi uống trà chờ đến 6h. Độ ông nhìn lên bàn thờ rồi hét to: “Chết cha rồi”, lấy vội túi đồ nghề ông kéo tôi chạy ra xe. Tôi chỉ kịp quay lại nhìn, là 2 nhang cao 1 nhang thấp là điềm sát.

Đến nhà thằng Vũ, công an cơ động đông lắm, vây quanh căn nhà, không cho những người hiếu kỳ đến gần ngôi nhà. Thấy ông tôi thì ba thằng Vũ rẽ đám đông chạy ra vừa khóc vừa nói với công an đây là người nhà để ông tôi được vào. Mùi máu tươi sộc vào mũi tanh tưởi: ” Thầy ơi cứu lấy thằng Vũ, con quỷ đó đã bắt con tôi rồi, lúc chiều nó mang cơm vào thì không thấy trở ra nữa, phá cửa hoài không được nên tôi báo công “. Đến trước căn phòng 2 lá bùa trấn vẫn còn, ông biết có điều chẳng lành nên tiếp tục dán 2 tấm bùa trấn hồn lên trên cửa, số còn lại đưa cho mẹ thằng Vũ đi dán khắp xung quanh ngôi nhà nhằm không cho con quỷ thoát ra ngoài gây hại cho bà con. Ông lấy trong túi ra con dao đồ tể rồi chém mạnh vào cửa dưới sự ngăn cản của đám công. Chiếc cửa như có thế lực vô hình nào đó đó bảo vệ, con dao chém vào thì bị hất văng ra. Ông không bỏ cuộc. Từng nhát từng nhát một, cánh cửa như mềm ra, vỡ một mảng lớn, ông đạp cửa xông vào.

Cảnh tượng vô cùng kinh hãi, căn phòng tối om, thằng Vũ đã chết, máu loang lổ khắp phòng, nội tạng đã bị con quỷ ăn sạch, nhưng lạ thay lại không thấy hồn nó đâu. Ông lại gần con quỷ thì một lần nữa bị đám công an giữ lại vì đây là hiện trường vụ án, cần được giữ nguyên. Ông vung một nắm bột trắng lên trời, chúng toả khắp phòng, đây là bột ngải hương dùng để mê hoặc người khác, ông trồng ngay cổng nhà để không bất kì kẻ trộm nào vào nhà hòng trộm đồ. Ông bắt ấn ra lệnh cho 5 người công an mỗi người cầm một quả cầu đá vây quanh con quỷ bắt đầu bố trận ngũ hành, số công an còn lại thì ông bảo ra ngoài canh cho không được ai bước vào. Họ nghe theo lệnh ông như một cỗ máy. Các phù chú trên những quả cầu ngũ hành được ông kích pháp phát ra thứ ánh sáng nhẹ nhẹ mờ ảo nhưng đầy uy lực khiến con quỷ khom người lại lấy tay che mặt. Bắt lấy thời cơ, ông tiến lại dán vào đầu con quỷ một lá âm hoả phù. Ông cắn máu ở đầu ngón trỏ ấn vào lá phù. Máu thấm vào, lá phù được kích hoạt bốc cháy khiến con quỷ gào lên. (âm hoả chỉ gây thương tổn cho vong hồn và những người tu đạo, mắt thường không thể thấy được). Con quỷ nhẹ giọng cầu xin ông: “Thầy rũ lòng từ bi mà tha cho con, vì oán hận ngàn năm nên trong lòng mới mang sát khí, thầy niệm tình tha cho con lần này”

– “Ta tưởng mi chỉ vì muốn giải lời nguyền nên mới giết các cô gái. Ta đang đợi 2 hôm nữa là rằm trung thu sẽ đến Quảng Nam mà tìm lăng mộ phong ấn mi để giải lời nguyền. Không ngờ ta đã lầm, nay mi đã giết cậu bé thì ta sẽ đánh tan hồn phách của mi”

– Do thầy phong ấn nơi này khiến con không thể đưa hồn cô gái này đi được, trong lúc tức giận con không làm chủ được mình nên…… “. Chưa kịp để nói hết câu, ông giẫm chân xuống đất hô to: ” Diệt “. Lá âm hoả phù sáng rực lên, con quỷ càng vùng vẫy trong thân xác cô gái. Độ nó nói: ” do mi ép ta thôi, thầy pháp không biết tự lượng sức mình”

Dứt câu, lá âm hoả phù bốc cháy rơi xuống đất. ” Hỏng rồi “, ông không thể tin vào mắt mình, con quỷ đang thả ra vong hồn của 20 cô gái mà nó đã bắt hồn để phá trận. Những quả cầu ngũ hành rơi xuống đất vỡ toang, đám công an thất tỉnh. Cùng lúc đó con quỷ mang hồn cô gái rời khỏi thể xác, thân thể cô gái ngã gục xuống đất. Cô đã chết. Ông rút trong túi ra 2 lá bùa diệt hồn phóng về phía con quỷ đang bay, không trúng. Ông lại rút tiếp 2 lá bùa, chưa kịp làm gì thì đã bị đám công an lao vào khống chế ông.Thêm một người chết, ông tôi lại cầm vũ khí là con dao đồ để trên tay. Ông bị bắt tạm giam để lấy lời khai điều tra vụ án. Chứng kiến cảnh một lúc mất 2 người con, mẹ thằng Vũ ngất tại chỗ phải đi cấp cứu.

Tôi cũng bị đưa đi lấy lời khai rồi thả về, ông thì không. Tối đấy tôi đang ngủ thì nằm mơ thấy ông. Ông đang xuất hồn để vào mộng tôi mà dặn dò. Ông truyền cho tôi khẩu quyết triệu hồi và sai khiến âm binh của ông làm việc theo lệnh, ông truyền cho tôi cả mật chú sai khiến ngải của ông. Ông bảo tôi: ” con hãy làm một pháp đàn ở trong nhà. Đặt tượng gà trống bằng đồng đen ở giữa để trấn giữ, thắp nhang liên tục không được để hết nhang.rồi bắt 2 con gà 1 mái một trống được rửa sạch sẽ vứt vào bụi huyết ngải sau đó quay đi tuyệt đối không được nhìn. Hãy đọc khẩu quyết lệnh cho 100 âm binh canh giữ trước nhà tránh cho con quỷ đến tìm con. Tuyệt đối thời gian này con không được đi ra khỏi nhà dù bất kỳ chuyện gì xảy ra. Còn một điều nữa là năm nay không có ta nên con tuyệt đối không được cho lân vào nhà “.

Tôi hỏi ông:

– Vì sao không cho lân vào hả ông, mọi năm nhà mình vẫn cho đội lân vào múa mà.

– Khi lân vào, đoàn người đi theo đầy dương khí, yêu ma sẽ nhanh cơ hội đó lẫn vào trong đám ông để che giấu âm khí. Âm binh, thổ địa không pháp hiện ra được, hãy nhớ lời ông đấy đừng làm sai bất kể điều gì.

– Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi làm y như lời ông dặn dò, mọi thứ diễn ra bình thường, tôi nghĩ trong lòng là chắc ông suy nghĩ nhiều quá mà thôi. Tối đấy, 14 tháng 8 âm lịch, mặt trăng sáng tỏ khắp xóm làng. 6h tối, tiếng trống múa lân vang đùng đùng, rộn ràng lắm. Tôi muốn đi xem lân, nhưng vì nghe lời ông nên đành ở nhà vậy. Tiếng trống càng ngày càng to, đội lân đã đến trước nhà, thằng hải béo đang trong bộ đồ ông địa phe phẩy cái quạt dẫn đầu đoàn lân bước vào nhà tôi. Tôi vui quá mà quên lời ông dặn là ” đừng cho lân vào “. Độ vừa đến hiên thì điện cả xóm đều tắt, đèn đuốc cũng bị tắt sạch, một cơn gió mạnh lạnh buốt lùa vào nhà quật ngã cả pháp đàn mà tôi đã bày ra sáng nay. Tôi chưa kịp định thần là chuyện gì đang xảy ra thì tôi đã ngã xuống, trời đất tối xầm lại……….

(Còn tiếp…)

Câu chuyện có thật được kể lại bởi người trong cuộc là FB Thân Bất Do Kỷ tại Group FB Truyện ma có thật không hư cấu.

FB Thân Bất Do Kỷ cũng là một pháp sư, quý độc giả có vấn đề cần giải quyết có thể liên hệ qua FB trên hoặc SĐT: 0898.209.689

You may also like

Những chuyện kinh dị chưa từng biết về “âm huyệt” bị trấn yểm như trận đồ Bát Quái ở Tràng An – Ninh Bình

Ông Nguyễn Văn Son (Chủ khu Tràng An