Chuyện tâm linh có thật – Con Ơi Đừng Cho Lân Vào – P3

Chuyện tâm linh có thật – Con Ơi Đừng Cho Lân Vào – P3

- in Câu Chuyện Tâm Linh
3354

Mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trước một căn phòng gỗ, trên vách dán đầy những chữ hỷ đỏ. Tôi đang ở nơi nào đây? Đây là đâu? Hàng chục câu hỏi quay cuồng trong đầu khiến tôi phải hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

Tò mò đẩy cửa bước vào căn phòng, đập vào mắt tôi là một không gian âm u tối, dưới ánh sáng leo lét phát ra từ cây đèn dầu trên bàn là một người phụ nữ tầm 40 và một cô gái trẻ chừng 18 tóc búi gọn gàng, đầu quấn khăn, hai má ửng hồng vẻ mặt ngượng ngùng. Thấy tôi người phụ nữ nở một nụ cười phúc hậu lặng lẽ đóng cửa lui ra.

– “Xin hỏi cô là ai và đây là đâu vậy”. Tôi chủ động cất lời.

– “Sao anh lại xưng hô như vậy, chúng ta chẳng phải đã là vợ chồng rồi sao? Anh ngồi xuống đã, mấy hôm nay chuẩn bị đám cưới vất vả rồi. Hãy để em chăm sóc cho anh”. Giọng cô gái ra chiều hờn dỗi nhưng đầy dịu dàng mơn trớn.

Trong khi tôi còn đang bất ngờ chưa nói gì cô gái đã tiến lại gần ôm choàng lấy và bắt đầu hôn tôi. Cậu trai 16 tuổi trong tôi bắt đầu bối rối, loạn nhịp, cảm giác ngọt ngào đầu đời khiến tôi như mê đi, không thể tự chủ, đáp lại cô ta một cách nồng nhiệt…Giữa cơn mê đắm, bóng hình phản chiếu trên vách tường bất chợt đập mắt khiến tôi giật mình chết sững…chỉ duy nhất bóng tôi, cô ta…không hề có bóng…cô ta không phải là người…

Tuy sợ đến toát mồ hôi nhưng tôi cố gắng trấn tĩnh, nhớ đến lời ông dặn “ đối mặt với ma quỷ không được loạn thần và lo sợ, phải bình tĩnh tìm điểm yếu của chúng”. Cảm nhận được sự bất thường từ tôi, cô gái lập tức hay đổi thái độ, vòng tay dịu dàng đang ôm ấp quanh thân bỗng xiết chặt cứng, chiếc lưỡi nhanh chóng thè dài ra tìm đường chui xuống bụng tôi. Ruột gan nhộn nhạo quặn thắt, từng cơn buồn nôn dâng lên khiến hơi thở tôi nghẹn cứng.

Cố nén sự ghê tởm lấy hết sức bình sinh tôi kiên quyết cắn mạnh, chiếc lưỡi đứt làm đôi, phần trong miệng tôi vẫn tiếp tục ngọ ngậy một cách điên cuồng khi tôi nhổ nó ra. Điên tiết, tôi lao đến con ma nữ túm chặt lấy đầu, thò tay vào họng móc nốt phần lưỡi đứt kéo mạnh, toàn bộ ruột gan của nó theo đà bị lôi tuột ra ngoài. Giữa đống bầy nhầy tôi lần tìm đúng trái tim rồi bóp mạnh bằng tất cả cơn giận dữ. Cùng với tiếng thét ghê rợn của ma nữ, mọi thứ tối sầm lại, một lần nữa tôi ngã xuống ngất lịm.


Lần này mở mắt ra tôi thấy mình đang nằm giữa sân đình, trời đã tối, ánh trăng rằm bàng bạc khiến mọi thứ mờ mờ ảo ảo. Lần mò tìm lối ra tôi phát hiện tất cả cổng đều đã bịt kín. Rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi giữ bình tĩnh, thận trọng tiến sâu vào phía trong. Qua cánh cửa, cảnh vật bỗng dưng hoàn toàn thay đổi. Trước mắt tôi lúc này là khung cảnh một tòa thành cổ. Khắp nơi vang lên tiếng khóc than, tiếng la hét xen lẫn cả tiếng cười…người người qua lại tấp nập, có người đeo gông cùm, xiềng xích đầy mình bị quỷ sai áp giải đi, có người lại quần áo chỉnh tề vừa đi trò chuyện với quỷ sai.

Tôi vô cùng ngạc nhiên vì thường ngày dù dẫn tôi theo công việc, cả đi âm cũng chưa bao giờ ông dẫn tôi đến nơi thế này. Còn đang mải mê quan sát xung quanh tôi bỗng nghe thấy tiếng quát to sau lưng: “ Cậu bé, ngươi đến tìm ông phải không? Ông ngươi là người khi sống tích nhiều âm đức, hành thiện, khi chết đi sẽ được luân hồi ngay. Giờ Thìn hôm nay sẽ đầu thai, muốn gặp thì đi nhanh còn kịp”.

Vô cùng mừng rỡ tôi liền theo chân quỷ sai đi tìm ông. Quỷ sai dẫn tôi lần lượt đi qua tất cả 8 cổng thành: cổng binh đao, cổng ngục hoả, cổng lột da, cổng gà ăn quạ mổ…con người ta sau khi chết đi tùy vào tội trạng trên dương thế ra sao mà sẽ tương ứng chịu tội tại ngục đầy đó. Tiếng khóc than xa dần và tắt hẳn, tôi lại nhìn thấy một cổng thành, bên trong người thì buôn bán, người nhảy múa, trẻ con học tập trong lớp, tất cả đều tất bật. Xa xa là thằng Vũ, ông Tư (em ông nội), thím Bình (hàng xóm) tất cả đều mỉm cười vẫy tay với tôi. Nhìn thấy những gương mặt thân quen tôi vui lắm, bước chân chậm dần lưu luyến mong được nhìn thấy họ lâu hơn nữa. Nhưng quỷ sai thúc giục đi nhanh khiến tôi vội rảo bước.

Cuối cùng trước mắt tôi đã hiện ra cổng thành cuối cùng: Chuyển luân thành. Trong sân mọi người xếp thành sáu hàng ngay ngắn trước sáu cửa tượng trưng cho lục đạo luân hồi. Nhận ra ông nội cầm thẻ bài đang đứng trong hàng người trước cửa Trời tôi không cầm được nước mắt chạy lại ôm chặt lấy ông. Lần đầu tiên tôi thấy ông cũng khóc.

Tôi nghẹn ngào hỏi ông chuyện gì đã xảy ra, vì sao ông lại ở đây thì được ông kể: đêm rằm trung thu về đến nhà ông thấy tôi bị đánh ngất, con quỷ đến định đưa tôi đi, ông liền đấu với nó một trận pháp long trời lở đất, con quỷ hồn siêu phách lạc nhưng ông cũng bị trọng thương đến mất mạng. Ông đến đây đã 7 ngày rồi.

Tôi tiếp tục khóc không ngừng, tôi không muốn ông chết, tôi còn muốn chăm sóc ông khi ông về già cơ mà. Ông vỗ về tôi rồi nói ông cũng không muốn chết vì còn nhiều việc chưa làm. Tôi quỳ xuống van xin quỷ sai hỏi cách làm sao để đưa ông về.

– “Dương thọ của ông ngươi đã hết, không thể sống lại, nếu muốn đoàn tụ chỉ còn cách ngươi ở lại nơi này” quỷ sai lạnh lùng đáp.

– “Vậy xin ngài cho cháu tôi được ở đây, ông cháu sum vầy chăm sóc cho nhau”, ông tôi nhanh chóng tiếp lời.

– “ Nếu ông thực sự có tâm nguyện như vậy mà không muốn đi đầu thai ta sẽ đáp ứng”.

Quỷ sai vừa dứt lời, tôi thốt nhiên khựng người lại, trong một tíc tắc bản năng ham sống trong tôi trỗi dậy dù rất yêu ông, tôi còn trẻ bao năm dài tháng rộng trước mắt, bao điều tốt đẹp hạnh phúc còn chưa kịp khám phá. Không ngờ rằng chính giây phút tham sống ấy lại khiến tôi như bừng tỉnh khỏi sự u mê bị che phủ bởi niềm vui sướng tột độ khi gặp lại ông.

Tôi tĩnh trí quan sát mọi thứ xung quanh: nơi này gọi là chuyển luân thành mà sao vương vất toàn âm khí. Ông tôi mới mất sao lại có một nguồn năng lượng chạy trong người mạnh như vậy (điều này tôi cảm nhận được khi ôm ông)? Vì sao ông lại sợ chết, lại nói không muốn chết vì còn nhiều việc chưa làm? Và quan trọng nhất ông rất thương tôi, việc muốn tôi ở lại đây cùng ông là tình thương hay sự ích kỷ đây? Trên đời ông chưa từng sợ bất kỳ điều gì, chỉ sợ trái với lương tâm mà thôi.

Những câu hỏi còn đang vần vũ trong đầu, tôi bỗng thấy ông đã đưa tôi đi vào một cổng thành nơi có thằng vũ đứng lúc nãy từ lúc nào. “Boong boong boong “…ba tiếng chuông rền vang phá tan mộng cảnh. Tôi thấy cánh tay mình đau buốt , nhìn lại thì thấy một bộ xương đang kéo lấy tay mình đi. Tôi vung tay vả nó một như trời giáng khiến cái đầu rơi ra, nhưng nó thản nhiên nhặt lên ráp lại. Tôi vùng thoát khỏi cánh tay xương xẩu, đưa tay bắt “ Thái thượng tâm ấn” nhưng vô dụng. Tôi lại tiếp tục lấy đao bên cạnh quỷ sai liên tiếp chém nó bằng hết sức bình sinh cũng không ăn thua. Con quỷ vẫn cười ngạo nghễ. Tiếng chuông chói tai vang lên liên hồi. Tôi bình tĩnh ngồi xuống nhắm mắt đưa mình vào trạng thái thiền định.

-“ Mộng vì ta mà sinh, mộng vì ta mà diệt” ông hiển hiện ngay trước mặt, âm trầm dặn dò tôi.

Tôi chợt như tỉnh ngộ, hiểu ra đạo lý, con người luôn bị nhục dục, tình thương và sự ham sống chi phối, chỉ khi nào vứt bỏ được hết tất cả, vô âu vô suy thì mới thể chứng đạo, nếu không sẽ mãi luẩn quẩn không đường ra.

Mở mắt, thầm cảm ơn ông nội, tôi vung đao tự đâm vào mình.

Sau khoảng đen mịt mùng, tôi tỉnh dậy trong một doanh trại, một tên lính bước vào khẽ thưa: “Tướng quân, ngài tỉnh rồi, đêm qua ngài uống hơi quá chén, hãy mau thay đồ để chủ trì pháp đàn, các pháp sư đã đến đông đủ rồi ạ”.

Khéo léo điều tra thông tin từ tên lính, tôi được biết. Vùng đất này là Simhapura cố đô của vương quốc Chăm Pa. Tôi vốn là một tướng quân, sau khi nhận thấy đất nước bị xâm lược không thể chống trả, tôi đã hạ lệnh cho mọi người rời đi, vàng bạc châu báu không thể mang theo được chôn giấu vào hang nhờ các pháp sư trấn yểm. Hôm nay là ngày các pháp sư khai đàn.

Ngồi tại vị trí cao nhất trên pháp đàn tôi thấy 7 pháp sư bắt đầu tác pháp. 101 cô gái được đưa đến, tôi kinh hãi nhận ra cô gái được chọn làm thần giữ của chính là con con quỷ đã giết chị em thằng Vũ. Hóa ra người gây ra tội ác tày trời cướp đi 101 sinh mạng, đẩy 101 người con gái trinh trắng như ngọc ngà vào mỗi oan uất đến tột cùng lại là tôi ư?

Quá bàng hoàng tôi ra lệnh cho thuộc hạ dừng lại, nhưng lúc này dường như tất cả không ai nghe lệnh tôi mà chỉ nghe lệnh những tên pháp sư kia. Từng cô gái một bị đẩy vào hang, sau khi bị ép uống thứ nước gì đấy để có thể chết nhanh hơn. Riêng cô gái được chọn làm thần giữ của bị trói chặt cho vào quan tài, toàn thân tưới đẫm máu của những con dê hiến tế. Những tảng đá lạnh lùng dần dần lấp kín miệng hang, tiếng la hét, khóc than ai oán nhỏ dần…Trời đổ mưa tầm tã, sấm chớp đùng đùng như báo hiệu một lời nguyền khủng khiếp nghìn năm.

Cơn thịnh nộ bùng cháy vì lòng thương xót cho những số phận chết oan hòa lẫn sự hối hận tột cùng, tôi vung đao chém mạnh, những tên lính gục xuống rồi hóa thành khói tan vào không gian. Chỉ còn mình tôi dưới màn mưa tầm tã cùng tiếng hét đau thương như muốn xé toạc bầu trời đen kịt.

Bất chợt tôi giật mình trở về với thực tại, ngồi dậy thấy ông trước mặt, tôi gục vào lòng khóc xối xả, mọi thứ vừa trải qua với tôi thật sự kinh khủng. Cơn sợ hãi qua đi, tôi nhận ra xung quanh mình lúc này còn có thêm bốn người. Người già nhất là sư đệ của ông đạo danh Huyền mộc. Hai người đàn ông trạc 40 tuổi, Huyền Khánh và Huyền Phổ, đều là đệ tử của ông nhưng đã xuất sơn mở đạo quán cho riêng mình .

Còn cậu thanh niên khoảng đôi mươi, tướng mạo khôi ngô với hàng mông mày Hồ Mi sắc bén nổi bật tôi chưa gặp bao giờ. Thấy ánh mắt ngơ ngác của tôi, ông liền nói ngay:

– ” Cậu ấy là Huyết Vũ, là cây huyết ngải của ông hóa thành, tuổi đạo đã hơn 300 năm. Huyết ngải chọn người chứ người không có tư cách chọn ngải ”

Rồi ông kể, dạo đấy khi ông còn trẻ cùng các đồng đạo lên vùng Kontum tìm các loại dược liệu quý, đoàn đi có 5 người nhưng 2 người đã chết do cố tình ép cây huyết ngải theo mình, 2 người sợ quá trở về trước chỉ còn mình ông tôi ở lại. Ngày qua ngày ông kiên trì ở bên cây huyết ngải trò chuyện và cầu xin được thỉnh về, sau 11 ngày thì cây huyết ngải đồng ý theo ông về. Nghi thức trục ngải diễn ra suốt ba ngày ba đêm, ông đã đưa được huyết ngải về nhà từ đó ông và cây như là 2 người bạn thân.

Tôi đem hết những giấc mơ của mình kể một lượt mong được ông giải đáp. Huyền Mộc sư thúc nói trước tiên:

– ” Những thứ con thấy là do linh hồn của con được khai mở tâm thức. Giấc mơ đầu con trải qua là dục tâm của con người, giấc mơ thứ hai chính là hình ảnh nỗi sợ của bản thân con, giấc mơ cuối cùng là tiền kiếp của con. Trong hàng ngàn vạn ức kiếp trước, đã có kiếp con làm quan vì ham giàu sang địa vị con đã lỡ gieo sát nghiệp giết hại người vô tội. Con quỷ lại giết con là do nhân quả luân hồi, dù kiếp này cô ấy không nhớ con là vị tướng khi xưa nhưng bánh xe luân hồi quay tròn không ngưng nghỉ đã đưa con vào câu chuyện này. Vạn sự vô tình nhưng hữu ý âu tất cả đều là ý trời. Bây giờ ân oán đã hết, mạng đền mạng, con và cô ấy không còn ai nợ ai. Đây là làng Trà Kiệu, thuộc huyện Duy Xuyên tỉnh Quảng Nam. Nơi này ngàn năm trước máu đổ thành sông, thịt vùi đất đá, tại đây chúng ta sẽ cùng nhau kết thúc chuyện này”.

Dứt lời, mọi người bắt đầu đầu chuẩn bị pháp trận để trấn áp con quỷ, bây giờ nó đã được tự do, oán niệm ngút trời. Chuẩn bị cho trận chiến khốc liệt cuối cùng, ông đã dựng lên một pháp trận chuẩn đến từng tấc. Trận pháp ông sử dụng là “Tứ Tượng Trấn Linh”, mượn sức mạnh của tứ thánh thú “Chu Tước, Huyền Vũ, Thanh Long, Bạch Hổ” để khống chế con quỷ, phía trước pháp đàn là một đống củi lớn được tưới đẫm dầu.

Đúng giờ Mùi, ông bắt đầu tác pháp, tôi được ngồi kế bên ông, bốn người còn lại chia bốn phương thủ trận. Ông chậm rãi cắt cổ những con gà trống, 1 con, 2 con …đến con thứ 8 thì mùi máu tanh đã toả đi khắp nơi, ông lấy máu gà tạo thành một vòng tròn cho những vong linh không quấy phá trận pháp. Hàng trăm linh hồn tiến đến bị pháp trận hút hết, con quỷ bắt đầu xuất hiện.

Nhận ra tôi chưa chết nó lập tức lao đến hòng đoạt mạng, muốn đến được pháp đàn nó buộc phải bay qua đống củi, ngay lúc đó trong tay cầm cây đuốc cháy rực ông lao thẳng vào con quỷ quyết đồng quy ư tận. Đống củi đẫm dầu bén lửa bùng dáy dữ dội, ngọn lửa hung tàn cao đến hơn ba mét nuốt chửng cả con quỷ lẫn ông tôi vào trong. Dùng những tàn hơi cuối cùng ông hét to:

– ” Ta đã cản bánh xe luân hồi, cứu một mạng phải trả bằng một mạng. Ta hiểu quy luật nhân quả, không hề hối tiếc. Cuối đời giúp dân trừ được một mối họa. Huyết Vũ hãy thay ta chăm sóc Huyền Thanh_đạo danh của tôi”.

Bây giờ mọi người mới hiểu rõ, ông đã tính trước mọi chuyện, ông bố trí mọi người trấn trận xa pháp đàn để không ai có thể ngăn cản được ông. Tiếng gào khóc vô vọng của tôi, tiếng hét của những người xung quanh hoà vào tiếng ma tru quỷ gầm tạo nên bầu tạp âm rợn người thê lương ai oán. Ngọn lửa nhỏ dần rồi tắt hẳn. Mọi người nén đau buồn dọn dẹp tàn cuộc.

Tất cả đều ngỡ ngàng khi thấy trong đống tro tàn là một đoạn cốt thân (xương sống) của ông vẫn còn cháy rực. Cầm đoạn cốt thân đưa cho tôi, Huyền Mộc sư ông nhẹ nhàng nói: “Sư huynh cả đời tu đạo, hành thiện tích đức, sau khi chết để lại cốt thân quý giá cho hậu thế, con hãy mang về nhà cất giữ, bất kể ma quỷ nào cũng phải tan hồn lạc phách dưới vật này… ”

Chưa dứt lời thì một bóng đen từ đống tro lao ra nhắm thẳng vào tôi, sư ông lập tức đẩy tôi qua một bên vung cốt thân lên chắn, nhưng không kịp bị con quỷ hất văng ra sau. Tới lượt Huyết Vũ xông tới, con quỷ thả ra muôn vàn vong ma bay lượn khắp trời nhưng Huyết Vũ 300 năm đạo hạnh, vua của các loại ngải cũng không chỉ là hư danh. Cậu ta vung tay lên trời tạo ra một trận mưa máu, những vong hồn dính phải mưa máu liền hoá thành cát bụi.

Nhưng số lượng vong ma quá lớn, biết mình khó cầm cự lâu dài, Huyết Vũ vừa lao vào ôm chặt con quỷ vừa hét to ra hiệu cho sư ông. Sư ông nhanh chóng lao đến một tay bắt “Sát linh thái thượng đại ấn” một tay chém mạnh vào cả hai. Một tiếng ầm vang lên, trong thoáng chốc tất cả chỉ còn là cát bụi, tất cả… cả chút cốt thân cuối cùng của ông… Huyết Vũ trở về nguyên hình một cây ngải khô. Lực phản của pháp ấn quá mạnh khiến một cánh tay của sư ông bị phế.

Bàng hoàng chết lặng trong nỗi đau khổ đến cùng cực, tôi khóc nghẹn trong sự hối hận, tuổi trẻ hiếu kì, bồng bột, háo thắng đã đưa tôi đến sai lầm phải trả bằng cái giá quá đắt. Ông đã mất, huyết ngải không còn, sư ông cũng bị tàn phế. Lê bước ra về tôi chỉ còn biết vốc một nắm tro mang theo người như một sự tưởng nhớ đến ông….

Lời kết:

Những câu chuyện của tôi vượt qua những nỗi đau, những day dứt khôn nguôi những bài học thấm đến tận tâm can giúp tôi nhìn lại, chỉnh sửa bản thân, vững vàng bước tiếp trong cuộc đời đầy rẫy sóng gió này.

Tình cảm luôn là thứ thiêng liêng và cao quý nhất. Không chỉ con người mà vạn vật trên đời này đều có tình nghĩa. Khi thực sự chân tình ta có thể hi sinh mọi thứ, kể cả là mạng sống của mình. Huyết ngải, loại ngải chỉ cần nhắc tên đã khiến cho bao người kinh sợ thì phút cuối cũng dám hi sinh thân mình vì hai chữ tình nghĩa. Tiếc thay đôi khi lòng dạ con người còn ghê sợ hơn là ma quỷ sẵn sang vì mưu cầu, lợi lộc mà giết hại lẫn nhau.

Khi đứng trước những món lợi tự nhiên mà có, đừng động lòng tham, không có gì là dễ dàng, không có gì từ trên trời rơi xuống. Điều gì, cũng có giá của nó.

Đứng trước hiểm nguy điều cần nhất là sự tĩnh trí, bình tâm.

Đừng nhiệt tình quá trước mọi việc khi chưa có sự hiểu biết bởi có thể dẫn đến kết quả tàn khốc.

>>> Bài liên quan: Chuyện tâm linh có thật – Con Ơi Đừng Cho Lân Vào – P1, P2

——————————————

Câu chuyện có thật được kể lại bởi người trong cuộc là FB Thân Bất Do Kỷ tại Group FB Truyện ma có thật không hư cấu.

FB Thân Bất Do Kỷ cũng là một pháp sư, quý độc giả có vấn đề cần giải quyết có thể liên hệ qua FB trên hoặc SĐT: 0898.209.689

You may also like

Những chuyện kinh dị chưa từng biết về “âm huyệt” bị trấn yểm như trận đồ Bát Quái ở Tràng An – Ninh Bình

Ông Nguyễn Văn Son (Chủ khu Tràng An