Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em mới nhất

Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em mới nhất

- in Ngữ văn
43

Hãy cùng Muôn Màu theo dõi nội dung cập nhật về Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
dưới đây nhé:

Đề bài: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

ke mot ki niem ve thay giao hoac co giao cua em

Bạn đang xem: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

3 bài văn mẫu Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

 

Bài mẫu số 1: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Nếu có người nào hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm học tiểu học của em là người nào?” Thì em sẽ ko ngại ngần nhưng mà giải đáp ngay: “Đấy là thầy Nha”. Người thầy giáo đã tận tâm khuyên bảo em năm lớp 1. Và với em đấy cũng là người cha thứ 2 của mình.

Mặc dầu bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Mà những kỉ niệm thâm thúy năm em còn học lớp 1C của thầy thì chẳng thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa độc nhất viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dầu thầy hết dạ khuyên bảo nhưng mà các ngón tay của em cứ nhất thiết ko chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và khi nào cũng lệch lạc như bị người nào nện 1 cây gậy vào. Đấy vậy nhưng mà bàn tay trái tuy ko có người nào khuyên bảo cả cơ mà viết đẹp hơn nhiều. Làm cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. 1 hôm, lúc đến giờ tập viết – tiết học căng thẳng nhất của em khi đấy lúc thấy thầy ra ngoài lớp nghe dế yêu. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vã đổi sang viết tay trái. Tới cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em bồn chồn đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em:

– Bữa nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có sự văn minh vượt trội đó.

Rồi thầy quay xuống lớp kêu bự:

– Để mừng sự văn minh của bạn, các em cho 1 tràng pháo tay nào!

Nhìn sự mừng rỡ ko 1 chút nghi ngại trong đôi mắt thầy nhưng mà trong lòng em thấy hổ hang hết sức. Tối hôm đấy, em trăn trở ko ngủ. Tới sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thực với thầy. Mà ngồi trong lớp, em ko đủ dũng cảm để nói ra sự thực với tất cả các bạn và thầy. Mãi tới khi tan trường, lúc các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy:

– Thầy ơi, em có chuyện muốn nói.

Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi:

– Thăng em, em có chuyện gì thế?

Nghe thầy hỏi, mặc dầu đã sẵn sàng kĩ cho giờ khắc này nhưng mà em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ngắc ngứ mãi, em mới nói được 1 câu:

– Thưa th…â…ầy, chuyện ngày bữa qua em…

– Chuyện ngày bữa qua nó làm sao?

Em bật khóc:

– Thưa thầy, bữa qua em đã nói điêu thầy. Bài tập viết đấy chẳng hề do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy nhưng mà đấy là thành tựu của … bàn tay trái ạ.

Nghe em nói, bộ mặt thầy lộ vẻ buồn bực và hơi bức xúc, nhưng mà chỉ 1 lát sau, bộ mặt đấy là trở về vẻ hiền lành. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo:

– Nín đi, đàn ông nhưng mà khóc nhè thì xấu lắm đó. Chuyện lỗi lầm người nào chẳng có 1 lần mắc phải. Mà quan trọng là người đấy có biết nhận lỗi như em hay ko? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ dở, nhưng mà lần sau ko được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi.

Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hẹn với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm túc để ko phụ lòng thầy.

Bấy giờ, lúc đã rời xa mái trường tiểu học kính yêu, thời kì có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Mà hình ảnh người thầy đáng kính sẽ mãi mãi theo em tới suốt cuộc đời.

Ngoài nội dung ở trên, các em có thể mày mò thêm phần Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự – Tuần 6 nhằm sẵn sàng trước nội dung bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự – Tuần 6 SGK Tiếng Việt lớp 5.

 

Bài mẫu số 2: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Trong suốt những năm tháng học dưới mái trường kính yêu, người nhưng mà em kính mến nhất đấy là cô Thanh. Đấy là người đã đem đến cho em những tình cảm cao quý của 1 người cô giáo đối với học trò.

Em còn nhớ rõ, năm em học lớp 2, ngày trước nhất cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền từ. Cô còn trẻ lắm, dáng cô thuôn thả, bé nhắn và rất đáng yêu. Cô rất thương mến học trò. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học trò nhưng mà rất nghiêm chỉnh trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào ko hiểu bài, cô quan tâm ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhõm nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, hữu ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ chẳng phải la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn ân cần đặc trưng để bạn đấy văn minh hơn. Thành ra chúng em người nào cũng yêu mến cô, xem cô như người mẹ thứ 2 của mình.

Em còn nhớ có 1 hôm, lúc học xong tiết cuối bất chợt em bị sốt, người hot ran. Cô đã ko ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đấy em nghỉ học mấy ngày để phục hồi do bị sốt siêu vi. Dù ko đi học những bữa nào cô cũng tới thăm em và cắt cử các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em ko hiểu cô sẽ giảng lại tận tường. Bạn nào có cảnh ngộ gia đình gian nan cô cũng giúp sức, có lúc còn đóng tiền học phí dùm cho 1 bạn trong lớp có cảnh ngộ mồ côi 3 mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp người nào cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: “Món quà quý nhất với cô đấy là kết quả học tập thật giỏi của các em đấy!” Ngoài việc dạy tri thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kỹ năng múa hát.

Xem thêm  Bài test trẻ tự kỷ hay nhất

Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng mà em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em 1 tấm lòng nhân đức, dạy em biết cách mến thương và ân cần tới mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hẹn với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, biến thành con ngoan, trò giỏi và 1 người hữu ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học trò chúng em noi theo.

Để hoàn thiện bài văn viết về kỉ niệm với giáo viên, các em có thể tham khảo thêm bài văn mẫu Nhân ngày 20/11 kể cho các bạn nghe về kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ.

 

Bài mẫu số 3: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Ngày đấy tôi mới vào học lớp 1. Cô giáo của tôi cao, gầy, mái tóc ko m­ướt xanh nhưng mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn mặc giản dị nhưng mà lịch thiệp. Ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt sáng, nghiêm nghị nhưng mà dịu dàng. Cái nhìn vừa mến thương vừa như dò xét của cô cho tới hiện giờ tôi vẫn không thể nào quên…

Hôm đấy là ngày thứ 7. Mai có 1 chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ “My pen” nhấp nhánh và những bông hoa bé xíu tinh vi ẩn núp bí hiểm nhưng mà duyên dáng ở cổ bút. Tôi nhìn cây bút 1 cách thèm thuồng, thầm ước ao được cầm nó trong tay…

Cho tới hiện tại ra chơi, tôi 1 mình coi lớp, chẳng thể cưỡng lại ý thích của mình, tôi mở cặp của Mai, nhắm nhía cây bút, đặt vào chỗ cũ rồi chẳng hiểu tại sao tôi bỗng ko muốn trả lại nữa. Tôi muốn được nhận ra nó hàng ngày, được tự mình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình…

Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp, Mai tức tốc mở cặp và khóc oà lên lúc thấy chiếc bút đã ko cánh nhưng mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn thì lục tung sách vở, bạn lục ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất ko… Đúng khi đấy, cô giáo của chúng tôi vào lớp! Sau lúc nghe bạn lớp tr­ưởng báo cáo và nghe Mai kể cụ thể về chiếc bút: nào là nó màu gì, có chữ gì, có điểm gì đặc trưng, người nào cho, để ở đâu, mất vào khi nào… Cô im lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhẹn yêu cầu:

– Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ!

Cô nghe đâu ko nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rì rì hỏi:

– Ra chơi bữa nay người nào ở lại coi lớp?

Cả lớp nhìn tôi, vài giọng nói yêu cầu xét cặp của tôi, những cái nhìn dò xét, nghi ngại, tôi thấy tay mình run bắn, mặt hot ran như­ có trăm nghìn con kiến đang bò trên má. Cô giáo tôi nổi danh là nghiêm khắc nhất trư­ờng, chỉ 1 cái gật đầu của cô khi này, cái cặp bé bỏng của tôi sẽ được mở tung ra…Bè bạn sẽ thấy hết, sẽ cười chê, sẽ chẳng còn người nào chơi cùng tôi nữa…Tôi khiếp sợ, ăn năn, mắc cỡ, bẽ bàng…Tôi oà khóc, tôi muốn được xin lỗi cô và các bạn… Bỗng cô giáo của tôi đề nghị cả lớp yên lặng, cô hẹn thứ 2 sẽ khắc phục tiếp, giờ học lặng thầm trôi qua…

Sáng thứ 2, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp, gật đầu ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nhẹ nhõm tới bên Mai và bảo:

– Hôm thứ 7 bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được lúc đi đóng khoá cửa lớp mình, có phải là cây bút của em ko?

Mai cầm cây bút, nó phấn kích nhận là của mình, cô căn dặn cả lớp phải gìn giữ phương tiện học tập cẩn thận, giờ học trôi qua yên ả, nhẹ nhõm…Ra chơi hôm đấy, các bạn lại ríu rít bên tôi như muốn bù lại sự lãnh đạm hôm trước. Chỉ riêng tôi là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu…

Sau đấy vài ngày cô có gặp riêng tôi, cô ko trách móc cũng ko giải thích gì nhiều. Cô nhìn tôi bằng cái nhìn bao dong và cảm thông, cô biết lầm lỗi của tôi chỉ là sự dại khờ nhất thời nên đã có cách xử sự riêng để giúp tôi ko bị bạn hữu coi thường, coi rẻ…

Năm tháng qua đi, bí hiểm về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết. Mà bữa nay, nhân ngày 20/11, tôi tự thấy mình đã đủ dũng cảm kể lại câu chuyện của chính mình như là 1 cách trình bày lòng hàm ân và kính trọng đối với người đã dạy tôi bài học về sự bao dong và cách xử sự tế nhì trong cuộc sống.

Giờ đây tôi đã bự, đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm, tôi vẫn nhớ về bài học thuở thiếu thời nhưng mà cô đã dạy: Bài học về lầm lỗi và sự bao dong! Và có nhẽ trong suốt cả cuộc đời mình, tôi sẽ chẳng khi nào nguôi nỗi nhớ về cô như nhớ về MỘT CON NGƯỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ

Trong chương trình học Tiếng Việt lớp 5 phần bài Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8 là 1 nội dung quan trọng các em cần chú tâm Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8 đầy đủ.

Ngoài nội dung ở trên, các em có thể mày mò thêm phần Soạn bài Luyện từ và câu: Ôn tập về từ loại, tuần 14, tiết 1 nhằm sẵn sàng cho bài học này.

Tuy nhiên, Soạn bài Luyện từ và câu: Mở mang vốn từ: Hạnh phúc là 1 bài học quan trọng trong chương trình Tiếng Việt lớp 5 nhưng mà các em cần phải đặc trưng lưu tâm.

Những bài viết về những kỷ niệm thâm thúy về thầy cô và mái trường là những mẩu chuyện bé được các bạn học trò, sinh viên kể lại theo sự ghi nhớ của mình về những câu chuyện nhưng mà họ nhớ nhất về những người giáo viên, về mái trường đã gắn bó bao lăm kỷ niệm vui buồn của học trò, sinh viên, xúc cảm chợt ùa về trong ta lúc đọc những mẩu chuyện bé viết về những kỷ niệm thâm thúy về thầy cô và mái trường , nó đem lại bao lăm điều tuyệt duyệt nhưng mà chỉ có thời học trò hồn nhiên mới có.

Trên đây là nội dung về Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
được nhiều bạn ân cần ngày nay. Chúc quý bạn đọc tích lũy được nhiều tri thức quý giá qua bài viết này!

Tham khảo bài khác cùng phân mục: Ngữ Văn

Từ khóa kiếm tìm: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Thông tin khác

+

Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Xem thêm  Sơ đồ tư duy Bài thơ về tiểu đội xe không kính Cập nhật

#Kể #1 #kỉ #niệm #về #thầy #giáo #hoặc #cô #giáo #của

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push();

Đề bài: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Bài viết vừa mới đây

Cách tính điểm thi vào lớp 10 năm 2022 – 2023

18 phút trước

Đề thi vào 10 môn Toán năm 2022 – 2023 sở GD&ĐT Bình Định

19 phút trước

Đề thi vào 10 môn Ngữ văn năm 2022 – 2023 sở GD&ĐT Bình Định

58 phút trước

Điểm chuẩn lớp 10 năm 2022 Quảng Trị

2 giờ trước

Bạn đang xem: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
3 bài văn mẫu Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
 

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push();

Nội dung1 Bài mẫu số 1: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em2 Bài mẫu số 2: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em3 Bài mẫu số 3: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
Bài mẫu số 1: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
Nếu có người nào hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm học tiểu học của em là người nào?” Thì em sẽ ko ngại ngần nhưng mà giải đáp ngay: “Đấy là thầy Nha”. Người thầy giáo đã tận tâm khuyên bảo em năm lớp 1. Và với em đấy cũng là người cha thứ 2 của mình.
Mặc dầu bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Mà những kỉ niệm thâm thúy năm em còn học lớp 1C của thầy thì chẳng thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa độc nhất viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dầu thầy hết dạ khuyên bảo nhưng mà các ngón tay của em cứ nhất thiết ko chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và khi nào cũng lệch lạc như bị người nào nện 1 cây gậy vào. Đấy vậy nhưng mà bàn tay trái tuy ko có người nào khuyên bảo cả cơ mà viết đẹp hơn nhiều. Làm cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. 1 hôm, lúc đến giờ tập viết – tiết học căng thẳng nhất của em khi đấy lúc thấy thầy ra ngoài lớp nghe dế yêu. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vã đổi sang viết tay trái. Tới cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em bồn chồn đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em:
– Bữa nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có sự văn minh vượt trội đó.
Rồi thầy quay xuống lớp kêu bự:
– Để mừng sự văn minh của bạn, các em cho 1 tràng pháo tay nào!
Nhìn sự mừng rỡ ko 1 chút nghi ngại trong đôi mắt thầy nhưng mà trong lòng em thấy hổ hang hết sức. Tối hôm đấy, em trăn trở ko ngủ. Tới sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thực với thầy. Mà ngồi trong lớp, em ko đủ dũng cảm để nói ra sự thực với tất cả các bạn và thầy. Mãi tới khi tan trường, lúc các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy:
– Thầy ơi, em có chuyện muốn nói.
Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi:
– Thăng em, em có chuyện gì thế?
Nghe thầy hỏi, mặc dầu đã sẵn sàng kĩ cho giờ khắc này nhưng mà em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ngắc ngứ mãi, em mới nói được 1 câu:
– Thưa th…â…ầy, chuyện ngày bữa qua em…
– Chuyện ngày bữa qua nó làm sao?
Em bật khóc:
– Thưa thầy, bữa qua em đã nói điêu thầy. Bài tập viết đấy chẳng hề do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy nhưng mà đấy là thành tựu của … bàn tay trái ạ.
Nghe em nói, bộ mặt thầy lộ vẻ buồn bực và hơi bức xúc, nhưng mà chỉ 1 lát sau, bộ mặt đấy là trở về vẻ hiền lành. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo:
– Nín đi, đàn ông nhưng mà khóc nhè thì xấu lắm đó. Chuyện lỗi lầm người nào chẳng có 1 lần mắc phải. Mà quan trọng là người đấy có biết nhận lỗi như em hay ko? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ dở, nhưng mà lần sau ko được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi.
Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hẹn với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm túc để ko phụ lòng thầy.
Bấy giờ, lúc đã rời xa mái trường tiểu học kính yêu, thời kì có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Mà hình ảnh người thầy đáng kính sẽ mãi mãi theo em tới suốt cuộc đời.
Ngoài nội dung ở trên, các em có thể mày mò thêm phần Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự – Tuần 6 nhằm sẵn sàng trước nội dung bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham dự – Tuần 6 SGK Tiếng Việt lớp 5.
 
Bài mẫu số 2: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
Trong suốt những năm tháng học dưới mái trường kính yêu, người nhưng mà em kính mến nhất đấy là cô Thanh. Đấy là người đã đem đến cho em những tình cảm cao quý của 1 người cô giáo đối với học trò.
Em còn nhớ rõ, năm em học lớp 2, ngày trước nhất cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền từ. Cô còn trẻ lắm, dáng cô thuôn thả, bé nhắn và rất đáng yêu. Cô rất thương mến học trò. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học trò nhưng mà rất nghiêm chỉnh trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào ko hiểu bài, cô quan tâm ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhõm nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, hữu ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ chẳng phải la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn ân cần đặc trưng để bạn đấy văn minh hơn. Thành ra chúng em người nào cũng yêu mến cô, xem cô như người mẹ thứ 2 của mình.
Em còn nhớ có 1 hôm, lúc học xong tiết cuối bất chợt em bị sốt, người hot ran. Cô đã ko ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đấy em nghỉ học mấy ngày để phục hồi do bị sốt siêu vi. Dù ko đi học những bữa nào cô cũng tới thăm em và cắt cử các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em ko hiểu cô sẽ giảng lại tận tường. Bạn nào có cảnh ngộ gia đình gian nan cô cũng giúp sức, có lúc còn đóng tiền học phí dùm cho 1 bạn trong lớp có cảnh ngộ mồ côi 3 mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp người nào cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: “Món quà quý nhất với cô đấy là kết quả học tập thật giỏi của các em đấy!” Ngoài việc dạy tri thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kỹ năng múa hát.
Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng mà em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em 1 tấm lòng nhân đức, dạy em biết cách mến thương và ân cần tới mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hẹn với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, biến thành con ngoan, trò giỏi và 1 người hữu ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học trò chúng em noi theo.
Để hoàn thiện bài văn viết về kỉ niệm với giáo viên, các em có thể tham khảo thêm bài văn mẫu Nhân ngày 20/11 kể cho các bạn nghe về kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ.
 
Bài mẫu số 3: Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
Ngày đấy tôi mới vào học lớp 1. Cô giáo của tôi cao, gầy, mái tóc ko m­ướt xanh nhưng mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn mặc giản dị nhưng mà lịch thiệp. Ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt sáng, nghiêm nghị nhưng mà dịu dàng. Cái nhìn vừa mến thương vừa như dò xét của cô cho tới hiện giờ tôi vẫn không thể nào quên…
Hôm đấy là ngày thứ 7. Mai có 1 chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ “My pen” nhấp nhánh và những bông hoa bé xíu tinh vi ẩn núp bí hiểm nhưng mà duyên dáng ở cổ bút. Tôi nhìn cây bút 1 cách thèm thuồng, thầm ước ao được cầm nó trong tay…
Cho tới hiện tại ra chơi, tôi 1 mình coi lớp, chẳng thể cưỡng lại ý thích của mình, tôi mở cặp của Mai, nhắm nhía cây bút, đặt vào chỗ cũ rồi chẳng hiểu tại sao tôi bỗng ko muốn trả lại nữa. Tôi muốn được nhận ra nó hàng ngày, được tự mình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình…
Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp, Mai tức tốc mở cặp và khóc oà lên lúc thấy chiếc bút đã ko cánh nhưng mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn thì lục tung sách vở, bạn lục ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất ko… Đúng khi đấy, cô giáo của chúng tôi vào lớp! Sau lúc nghe bạn lớp tr­ưởng báo cáo và nghe Mai kể cụ thể về chiếc bút: nào là nó màu gì, có chữ gì, có điểm gì đặc trưng, người nào cho, để ở đâu, mất vào khi nào… Cô im lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhẹn yêu cầu:
– Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ!
Cô nghe đâu ko nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rì rì hỏi:
– Ra chơi bữa nay người nào ở lại coi lớp?
Cả lớp nhìn tôi, vài giọng nói yêu cầu xét cặp của tôi, những cái nhìn dò xét, nghi ngại, tôi thấy tay mình run bắn, mặt hot ran như­ có trăm nghìn con kiến đang bò trên má. Cô giáo tôi nổi danh là nghiêm khắc nhất trư­ờng, chỉ 1 cái gật đầu của cô khi này, cái cặp bé bỏng của tôi sẽ được mở tung ra…Bè bạn sẽ thấy hết, sẽ cười chê, sẽ chẳng còn người nào chơi cùng tôi nữa…Tôi khiếp sợ, ăn năn, mắc cỡ, bẽ bàng…Tôi oà khóc, tôi muốn được xin lỗi cô và các bạn… Bỗng cô giáo của tôi đề nghị cả lớp yên lặng, cô hẹn thứ 2 sẽ khắc phục tiếp, giờ học lặng thầm trôi qua…
Sáng thứ 2, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp, gật đầu ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nhẹ nhõm tới bên Mai và bảo:
– Hôm thứ 7 bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được lúc đi đóng khoá cửa lớp mình, có phải là cây bút của em ko?
Mai cầm cây bút, nó phấn kích nhận là của mình, cô căn dặn cả lớp phải gìn giữ phương tiện học tập cẩn thận, giờ học trôi qua yên ả, nhẹ nhõm…Ra chơi hôm đấy, các bạn lại ríu rít bên tôi như muốn bù lại sự lãnh đạm hôm trước. Chỉ riêng tôi là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu…
Sau đấy vài ngày cô có gặp riêng tôi, cô ko trách móc cũng ko giải thích gì nhiều. Cô nhìn tôi bằng cái nhìn bao dong và cảm thông, cô biết lầm lỗi của tôi chỉ là sự dại khờ nhất thời nên đã có cách xử sự riêng để giúp tôi ko bị bạn hữu coi thường, coi rẻ…
Năm tháng qua đi, bí hiểm về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết. Mà bữa nay, nhân ngày 20/11, tôi tự thấy mình đã đủ dũng cảm kể lại câu chuyện của chính mình như là 1 cách trình bày lòng hàm ân và kính trọng đối với người đã dạy tôi bài học về sự bao dong và cách xử sự tế nhì trong cuộc sống.
Giờ đây tôi đã bự, đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm, tôi vẫn nhớ về bài học thuở thiếu thời nhưng mà cô đã dạy: Bài học về lầm lỗi và sự bao dong! Và có nhẽ trong suốt cả cuộc đời mình, tôi sẽ chẳng khi nào nguôi nỗi nhớ về cô như nhớ về MỘT CON NGƯỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ
Trong chương trình học Tiếng Việt lớp 5 phần bài Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8 là 1 nội dung quan trọng các em cần chú tâm Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8 đầy đủ.
Ngoài nội dung ở trên, các em có thể mày mò thêm phần Soạn bài Luyện từ và câu: Ôn tập về từ loại, tuần 14, tiết 1 nhằm sẵn sàng cho bài học này.
Tuy nhiên, Soạn bài Luyện từ và câu: Mở mang vốn từ: Hạnh phúc là 1 bài học quan trọng trong chương trình Tiếng Việt lớp 5 nhưng mà các em cần phải đặc trưng lưu tâm.
Những bài viết về những kỷ niệm thâm thúy về thầy cô và mái trường là những mẩu chuyện bé được các bạn học trò, sinh viên kể lại theo sự ghi nhớ của mình về những câu chuyện nhưng mà họ nhớ nhất về những người giáo viên, về mái trường đã gắn bó bao lăm kỷ niệm vui buồn của học trò, sinh viên, xúc cảm chợt ùa về trong ta lúc đọc những mẩu chuyện bé viết về những kỷ niệm thâm thúy về thầy cô và mái trường , nó đem lại bao lăm điều tuyệt duyệt nhưng mà chỉ có thời học trò hồn nhiên mới có.

Xem thêm  Cảm nhận về đoạn trích Mã Giám Sinh mua Kiều Cập nhật

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push();

Bạn vừa xem nội dung Kể 1 kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
. Chúc bạn vui vẻ

You may also like

https://thptsoctrang.edu.vn/bang-chu-cai-tieng-han/ Cập nhật

Hãy cùng Muôn Màu theo dõi nội dung