Khổ Qua Nhân Thịt – Tác giả: Tịch Hạ (Chương 2 và chương 3)

Khổ Qua Nhân Thịt – Tác giả: Tịch Hạ (Chương 2 và chương 3)

- in Câu Chuyện Tâm Linh, Huyền Bí Tâm Linh
90

Chương 2

Thấy sắc mặt Hùng tái mét, bà Tám thắc mắc hỏi: “Bộ bây ăn trộm thịt nhà người ta hay sao mà sợ sệt dữ vậy?”

“Mẹ đừng có nói bậy nói bạ đổ oan cho con.”

Hùng miệng thì nói nhưng tay cứ biểu hiện muốn đuổi bà Tám đi về nên bà Tám thấy vậy cũng không muốn dây dưa mà ra khỏi nhà với cái mùi tanh tưởi trong nồi. Hôm nay đã là ba mươi tết, cái ngày mà lẽ ra người người phải ở nhà chuẩn bị mâm cúng, sao Hoa lại chưa về, bà Tám trong lòng không yên, bà không quản việc cúng quải mà chỉ lo đi xung quanh hàng xóm hỏi thăm xem những người mấy ngày gần đây chèo ghe qua bên kia sông có gặp Hoa hay là có ai từng cho Hoa quá giang qua sông hay không.

Nhưng mà bà hỏi hết một lượt từ đầu trên xóm dưới đều không có ai chở hay từng gặp Hoa bên kia sông. Trong lúc bà Tám thất thần thì còn có vài người trẻ hành xóm đồn thổi sau lưng bà là Hoa đã đi theo đàn ông khác mất rồi, còn khóc dùm cho người bị bỏ lại là Hùng. Điều này khiến cho bà Tám khó chịu không thôi, bà không thiết tha gì tết nhất nữa mà đi sang nhà cô ruột của Hoa, bà Hồng để hỏi thăm.

Không ngờ bà Tám vừa vào tới nhà còn chưa kịp hỏi han gì thì bà Hồng đã nói trước: “Mợ qua chơi đó à, chị hỏi cái này, giếng nước nhà mợ sao mà nước nó đỏ dữ vậy. Có phải mợ làm gà vịt gì lỡ tay làm rớt xuống giếng không?”

“Nước đỏ hả chị Hồng, sao kì vậy. Em từ hôm qua tới giờ có làm thịt cá gì đâu chị, mà em cũng không có múc nước dưới giếng nữa. Chị qua lấy nước hồi nào mà chị nói vậy?”

“Thôi chết, vậy dưới nước có cái giống gì mà đỏ dữ thần vầy nè. Mợ mày ra đây chị chỉ cho coi, lỡ hồi sáng thằng Hai nó có tắm sớm bằng cái nước đó, không biết có sao không nữa. Hồi nãy chị đi chợ bên sông về mới thấy nước màu kì quá nên không dám rửa rái gì, tính qua bên mợ hỏi coi làm sao mà mợ đã qua đây trước rồi.”

Bà Hồng vừa nói vừa dắt bà Tám đi ra ngoài sàn nước, mấy cái lu đựng nước đầy ắp, nhưng ngặt nỗi nước nó lại có màu đỏ, thậm chí còn hơi đậm. Bà Hồng nói: “Đó mợ coi đi, hồi khuya này chị biểu thằng Hai nó qua gánh sớm dự trữ xài mấy bữa tết, đặng sáng ra mợ còn múc. Mà tối quá nên không thấy, lúc chị đi chợ về trời nắng lên mới thấy như vầy nè.”

Lúc này thằng Hai con nhà bà Hồng từ bên ngoài về, nói nói xen vào: “Mẹ cứ nghĩ sâu xa sợ sệt làm cái gì, con tắm từ hồi sáng giờ mà có bị làm sao đâu. Chắc là đứa nhỏ con nhà nào nó nghịch, nhà nó mần gà vịt sớm lên nó lén lấy đổ vào mấy cái lu nước nhà mình chứ gì đâu mà lo. Thôi mẹ với mợ Tám lo mần cúng ông bà đi, con tưới nốt mấy luống rau ngoài kia rồi con vô gánh nước khác.”

“Ừ, thôi nhà có con trai lớn như vậy để làm gì, chúng ta không lo nữa, cứ để thằng Hùng nó lo đi mợ mày. Giờ tui với mợ qua bên nhà mợ mần mấy con gà còn nấu cúng ông bà…”

Bà Hồng vừa nói vừa định đi ra chuồng bắt gà thì bị bà Tám kéo lại. Nhìn thấy vẻ mặt kì lạ của bà tám, bà Hồng hỏi: “Mợ mày làm sao vậy, có cái gì thì nói ra chứ ậm ừ cái gì.”

Chỉ đợi câu này, bà Tám nói: “Nói với chị với thằng Hai, con Hoa sao mà nó đi đâu biệt tích mấy ngày nay có thấy mặt mũi gì đâu.”

“Đi là đi đâu, mợ mày nói rõ ra chị nghe coi.”

“Tui có biết đâu chị, tui qua hỏi thằng Hùng chồng con Hoa thì nó nói con Hoa đi qua bên kia sông đi chợ. Chợ gì mà mấy ngày liền, nó có quen biết ai bên kia sông đâu chứ. Nhưng mà tui còn nghe phong thanh người ta nói đằng sau lưng là con Hoa nó bỏ chồng trốn đi theo trai rồi kìa.”

Xem thêm  Trộm đồ của người chết – Truyện có thật thứ 2 của thầy pháp Tâm Nhẫn

Bà Tám vừa nói vừa nghẹn, bà Hồng tức vỗ đùi cái bộp rồi nói: “Trời đất ơi, đứa nào đồn bậy bạ để chị ra xé cái miệng nó. Con cháu nhà này không có cái ngữ hư thân mất nết vậy đâu, cái lũ kia đừng nghĩ chị em mình chồng chết sớm thì định ăn hiếp, không có dễ đâu à nghen.”

“Hai, Hai con đi đâu vậy?”

Bà Hồng vừa nói xong thì thấy Hai mau chóng đi ra ngoài, nó nghe gọi thì quay đầu lại nói: “Con đi kiếm em Hoa về.”

Chỉ một câu như vậy nhưng hai người kia đã biết Hai ra bến sông chèo ghe qua đất liền để tìm Hoa rồi. Hai đi rồi thì bà Hồng cũng đon đả đi, bà Tám chặn lại hỏi: “Chị đi đâu vậy, không nấu cúng ông bà hay sao?”

“Ăn uống gì nữa giờ này, ông bà mà thương cháu thì đã phù hộ rồi, chứ không để ra nông nỗi này. Chị phải qua bển hỏi thằng chồng con Hoa cho ra lẽ, mợ mày nhịn được chứ chị là chị không có nhịn đâu.”

Bà Tám chỉ biết thở dài, bà ra xem mấy cái lu nước một lần nữa. Rõ ràng mặt nước nổi lên màn mỡ, chắc có lẽ thằng Hai nói đúng, là do đứa con nít nào đó nghịch phá thôi. Dù sao chuyện cũng đã hai người kia lo rồi, bà có đi lung tung cũng không giúp ích gì, chi bằng về nấu mâm cơm cúng cha con Hoa với ông bà rồi khấn vái họ phụ hộ cho.

“Gì đây?”

Bà Tám mặt mày xám ngoét khi nhìn thấy thùng nước mình mới múc lên đỏ ngầu như máu rồi buông đổ lênh láng dưới mặt đất. Đúng lúc bà Hồng ghé qua, bà hỏi: “Mợ mày làm cái gì như gặp ma vậy?”

“Chị qua bên kia hỏi thằng Hùng ra sao rồi?”

Bà Tám không trả lời mà hỏi ngược lại, bà Hồng tức giận nói: “Cái thằng quỷ đó, kiếm mãi mà có thấy bóng dáng nó đâu. Để chị mà gặp nó chị chửi cho nó một trận trước rồi mới hỏi chuyện. Mà mợ mày làm gì sợ dữ vậy?”

Bà Hồng không để ý, quay qua lấy thùng múc nước dưới giếng lên tính rửa mặt, ai ngờ…

Có lẽ hai người có suy nghĩ gần giống nhau, chính xác cái nước màu đỏ đó là đến từ cái giếng nước của nhà bà Tám. Bên dưới có lẽ là có thứ gì đó, nhưng hai người đã lớn tuổi thì làm sao mà xuống giếng được, chỉ đành đợi Hai về mà thôi. Hai người lở dở việc cúng kiến, đứng ngồi không yên cứ đi đi lại lại. Rõ ràng là ba mươi tết, lẽ ra trời phải nắng to nhưng mà lúc này còn chưa được 12 giờ trưa mà ánh nắng đã nhạt dần, mặt trời tiu ngỉu mệt nhoài như muốn đi ngủ.

Bà Tám vừa định chạy ra sân lấy mấy cái chăn màn vào thì trời đột nhiên sấm chớp giật đùng đùng làm bà suýt đánh rơi chăn màn xuống đất. Bà Hồng thấy thời tiết lạ nên cũng ra ngoài xem thử, thì ra mây đen đã sớm kéo đến chen phủ cả bầu trời, nặng nề như không thể trụ được nữa mà sập xuống.

“Sao kì vậy chị Hồng ơi, thời tiết sao lại như thế?”

Bà Tám vẫn còn ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời còn nặng nề hơn cả tâm trạng của bà lúc này mà hỏi, bà Hồng thấy vậy liền ra kéo em dâu mình vào trong nhà rồi nói: “Vào nhà đi, không trời mưa trái mùa bệnh ngay bây giờ, thì ông trời có lúc này lúc khác chứ sao.”

Hai người vừa vào tới nhà thì trời đã đổ mưa nặng hạt, từng cơn từng cơn đổ xuống hệt như trút nước. Cái giếng ngoài giữa sân kia thường mấy chục năm nay dù mưa lớn cỡ nào cũng có ngập được đâu, ấy vậy mà hôm nay trời mưa chẳng mấy chốc nước đã dâng lên tới miệng, sau đó bắt đầu tràn ra ngoài. Hai chị em trong nhà loay hoay một lát, khi quay đầu nhìn ra cửa thì đúng là kinh hoàng, người này chỉ người kia, nói không nên lời. Không biết dưới giếng nước rốt cuộc có thứ gì mà trời mưa to, bao nhiêu nước kia mà vẫn còn có thể có nước đỏ tươi chảy ra từ trong giếng cơ chứ?

Xem thêm  TOP 5 ngôi nhà ma nổi tiếng ở Sài Gòn

————————————————–

Chương 3

Thằng Hai cả buổi sáng sang bên kia sông tìm kiếm tin tức của Hoa mà không thấy đâu, lúc anh đang chèo ghe trở về giữa sông thì đột nhiên trời đổ sấm chớp rồi mưa lớn. Loay hoay mãi cả buổi cũng không cho ghe về bờ được, mặc dù đoạn sông này rất ngắn, mà Hai cũng đã sớm quen với việc chèo ghe qua lại, biết thừa nơi nào cát phẳng, nơi nào có gốc cây mô đã nhưng hôm nay lại cứ thế mà chèo vào cái gành đá to rồi lật ngang.

Hai chửi thầm trong miệng mấy câu rồi ra sức mà bơi, may mắn là chỉ trời mưa gió thôi chứ chẳng có việc gì kì lạ như là ma da kéo chân, nếu không chắc là đành phải bỏ mạng rồi. Lúc Hai ướt như chuột lột về đến nhà thì lại thấy sắc mặt của bà Tám và bà Hồng không tốt một chút nào, xám còn hơn cả bầu trời ngoài kia. Mà 2 bà đang đứng trước cửa nhà nhìn thấy Hai lội trong làn nước đỏ ngầu như máu kia mà sợ dùm, mặc dù hai bà cũng chẳng biết là sợ cái gì.

“Hai…sao con…”

Tiếng bà Hồng lắp bắp, lúc này Hai cũng không quan tâm lắm, anh đã lạnh thừa sống thiếu chết rồi, chỉ muốn nhanh chóng vào trong nhà sưởi ấm. Tết với chả nhất, như này thì còn ăn tết gì nữa chứ.

Thấy Hai cứ một mực đi, bà Tám rít lên: “Máu ở dưới chân kìa, không thấy à?”

Cũng không biết bà Tám nói như vậy là lợi hay là hại nữa, mà ngay lúc Hai ngó nhìn xuống chân thì thôi ôi, anh cảm thấy như có ai đó mạnh mẽ nắm cổ chân mình kéo ngã xuống đất vậy. Vốn dĩ anh lội sông, dầm mưa đã lạnh nhưng mà lúc này anh cảm thấy cổ chân mình đặc biệt lạnh, giống như một bàn tay ai đó ngâm trong nước đá thật lâu nắm vào vậy.

Ngã một cú khá đau, lại ngã vào ngay tảng đá nên trán Hai sứt mẻ một lõm, máu đã bắt đầu chảy ra hòa với cái dòng nước đỏ tươi kia.

“Đau quá! Sao mà xui dữ vậy chứ?”

Hai lấy tay quệt lên chỗ đổ máu và phát hiện ra mình đã đổ máu, sau đó nhìn cái tay dính đầy máu mà bất mãn lắc đầu nói. Nhưng mà anh còn chưa kịp đứng dậy thì đột nhiên anh cảm thấy như bị nắm cổ chân kéo đi.

“Á!”

Hai ô lên một tiếng rồi lấy tay quơ quàng hòng tìm thứ gì để níu lại. Anh ngóc đầu lên nhìn và phát hiện mình đang bị kéo về phía miệng giếng. Hoang mang tột độ, chẳng lẽ ngã xuống sông nước chảy xiếc không chết mà giờ lại chết đuối ở ngay trên sân thì thật là hết nói nổi mà.

“Mẹ ơi giúp con.”

Hai hoang mang hét to khi không bám víu được chỗ nào mà mình thì cứ bị kéo đi tuồn tuột, nhìn lại thì chân sắp chạm miệng giếng rồi. Hai bà đứng trong cửa nhà nhìn nãy giờ thấy rõ ràng là quá kì lạ nhưng mà không có cách nào, nhìn Hai nguy hiểm cận kề nên cũng mặc kệ mà lao ra trời mưa để kéo Hai lại.

“Chuyện gì thế này, sao trong nước mưa lại đỏ như máu vậy?”

Hai vẫn chưa thôi hoang mang, một đằng chân thì bị cái thế lực vô hình nào đó kéo vào miệng giếng, một đằng đầu thì được bà Tám và bà Hồng kéo lại. Vừa đau chỗ này, vừa đau chỗ kia, vừa hoang mang trong lòng nhiều chút. Nghe Hai hỏi, bà Hồng cũng ngơ ngác y như con trai mình mà nói: “Mẹ đâu có biết, mẹ cũng đang sợ gần chết đây này.”

“Mợ Tám, mợ nói con nghe xem đây là chuyện gì vậy hả mợ, cái giếng này là của nhà mợ mà…”

Hai nói đến đây là mọi người đều nhớ ra vụ cái giếng nước này từ đêm qua đã múc lên nước đỏ lòm rồi. Nhớ vậy hai mẹ con Hai đều trông chờ được câu trả lời nhưng nhận lại chỉ là: “Tao đâu có biết, con Hoa tới giờ vẫn chưa có tịn tức gì kìa…”

Thế xem như bà Tám thảm hơn rồi. Mà bà Tám nói tới đây thì lại nhớ tới giấc mơ đêm qua, bà mơ thấy Hoa ngồi trên miệng giếng với thân người bị đâm nát bươm. Nhớ đến đây, tay bà Tám đột nhiên nới lỏng, còn lại một mình bà Hồng lực tay yết ớt không nắm nổi thằng Hai, cứ vậy mà thằng Hai bị kéo tuột một phát xuống giếng luôn…

Xem thêm  Vì em tôi nguyện thành Quỷ Dữ (Tác giả: Thiên Ý) - Chương 4

“Hai, Hai…”

Tiếng bà Hồng như thể chọc thủng cả trời, bà muốn nhảy theo Hai vào giếng như bà Tám kéo lại. Bà Hồng tức giận quay sang trừng mắt nhìn bà Tám rồi nói: “Mợ mày điên rồi à? Con gái mợ chết rồi nên mợ cũng muốn giết con trai chị mới vừa lòng có đúng không. Mợ mày là cái đồ ác độc, hèn gì thằng Tám nó bị mợ mày khắc chết sớm.”

Bà Tám sau khi nghe bà Hồng nói như vậy thì điếng người, bà bỏ tay khỏi người bà Hồng rồi lắp bắp nói: “Chị Hồng, chị nói cái gì vậy?”

“Tao nói mày là cái đồ sao độc, khắc chết chồng bây giờ tới khắc con gái. Con gái mày chết rồi, đùng có đi tìm làm gì cho mắc công.”

Bà Hồng lúc này trợn trắng hai mắt, con ngươi ánh lên màu đỏ như máu rồi oán thán nói. Bà Tám không hiểu sao lúc này cũng như bị ma nhập, bà ấy lẩm bẩm mấy câu như mình là người khắc chết chồng con rồi lẫn thẫn đi tới chỗ miệng giếng định nhảy xuống. May mà lúc này mấy người hàng xóm qua tới nên ngăn chặn kịp thời, nếu không hai người rơi xuống giếng thì khó mà tìm nổi. Cũng may là do bà Hồng lúc nãy hét to như chọc trời nên mới làm hàng xóm nghe được mà chạy qua.

Một người đàn ông hàng xóm là chú Ba kéo bà Tám từ ngay miệng giếng vào rồi quay sang hỏi bà Hồng: “Mấy chị em nhà mấy người bị điên hay sao vậy trời?”

Bà Hồng lúc này mới chợt rung mình một cái rồi hốt hoảng nói: “Mợ Tám, trời ơi em dâu tui, sao mợ mày dại vậy, lỡ té xuống dưới rồi làm sao.”

Bà Hồng vừa nói vừa chạy lại đỡ bà Tám rồi quay sang kéo tay chú Ba nói: “Chú Ba, chú tìm cách cứu thằng Hai nhà tui với, nó bị rơi xuống giếng rồi.”

“Trời ơi, sao vầy nè. Nước đang lên cao, ngập xấp bờ hết rồi mà không cẩn thận, giờ nước chảy xiếc vầy biết làm sao.”

Chú Ba cũng bó tay, ông gấp gáp nói, mà mấy người đi tới ai cũng sốt ruột nhìn về miệng giếng nước đang chảy cuồn cuộn. Đột nhiên vợ chú Ba vỗ đùi cái bộp rồi nói: “Để tui về biểu thằng Đạt nó qua đây, trời ơi…”

Đạt là con chú Ba, anh là người chuyên sống dưới nước, hay nói cách khác là kiếm ăn bằng việc lặn dưới nước. Cả đám nôn nóng trông chờ, tầm mấy phút là vợ chú Ba dẫn Đạt sang. Chắc trên đường thím ấy đã nói rồi nên khi vừa sang là Đạt đã quấn dây vào eo mình, đầu dây kia đưa cho chú Ba rồi nói: “Cha giữ chặt giùm con.”

Đợi chú Ba vừa nắm đầu dây rồi quân chặt vào cổ tay mình, Đạt liền một cái vù nhảy xuống giếng. Nước xoáy đúng là dữ hơn tưởng tượng, chú Ba gọi mấy người còn lại tới phụ kéo đầu dây rồi buộc vào cái bàn đá trước cửa nhà bà Tám. Ấy vậy mà cái bàn đá còn suýt nữa bị kéo đi, cần mấy người phụ giữ đầu dây mới miễn cưỡng giữ được.

Cả đám dầm cơn mưa lớn chờ đợi, ai cũng nín thở từng phút từng giây, chỉ hy vọng Đạt có thể mau đưa Hai lên trên. Bà Hồng vừa khóc vừa khấn vái loạn xạ, bà Tám cũng không ngơi miệng. Cũng không biết gia đạo ăn ở như thế nào mà con cháu nhà này cứ xảy ra chuyện không biết nữa.

Trong lúc cả đám đang căng thẳng thì đột nhiên bà Tám chỉ tay về phía miệng giếng là cả đám mừng hụt khi không thấy thứ gì trồi lên. Chợt, mặt bà Tám tái nhợt đi, sao đó miệng cứ ngoai ngoai một cách kì lạ rồi nói: “Con Hoa, con Hoa nó ngồi kia kìa.”

 

(Tác giả Tịch Ha, đăng trong Group FB: Chuyện Ma Có Thật Không Hư Cấu Lúc Oh00)

 

 

You may also like

Giai Thoại Về Ác Quỷ P5 (Tác Giả: Lâm Tuấn Phong) – Chương 6

Chương 6: Giai Thoại Về Ác Quỷ P5.