Mối tình âm dương có thật của anh sĩ quan và cô giáo

Mối tình âm dương có thật của anh sĩ quan và cô giáo

- in Câu Chuyện Tâm Linh
27330

Chuyện về một người anh là cấp trên của tôi.

Năm 1985 anh tôi đóng quân tại lữ đoàn pháo binh ở TN ,ngày đó là tỉnh BT cũ (do lý do tế nhị tôi xin viết tắt tên tỉnh và tên đơn vị cụ thể, xin mọi người thông cảm) a cấp chỉ huy, vì nhà người quen cách đơn vị chừng 20 cây số, nên a thường tối thứ bảy lấy xe honda Votkhot 175cm3 của Nga thì phải, về nhà người quen chơi, và tối thứ bảy quay lại đơn vị.

Đường vào đơn vị phải đi qua một nghĩa trang rất lớn của thành phố tên là nghĩa trang Dốc Lim, nghĩa trang trải dài mấy quả đồi, con đường đi xuyên qua nghĩa trang đó, lúc đó khu vực đó còn hoang vắng, dân cư ở cách xa nơi đó rất nhiều. Anh là sĩ quan trinh sát, được đào tạo bài bản, tướng tá to con, lính đặc công và trinh sát thì gần như ko hề biết sợ bóng đêm và những câu chuyện ma quỷ dân gian truyền miệng.

A vẫn thường xuyên đi đêm và về đêm một mình một xe qua nghĩa trang đó. Một lần anh nhớ chính xác là ngày 14 âm lịch của tháng tám hôm sau là rằm trung thu, a về đơn vị.. khi tới ngã ba đường rẽ vào nghĩa trang, khu đó khá đông dân cư, a gặp một cô gái, mà trước đó anh đã nhìn thấy 3 lần cô đi bộ trên đường, ban đầu a chỉ nghĩ cô là dân ở đó đi loanh quanh hàng xóm, nhưng lần này a gặp cô đi qua khu dân vào gần tới khu nghĩa trang vắng vẻ.

Bình thường tầm 10-11 giờ đêm, ít ai dám đi bộ một mình qua nơi này.. thấy ái ngại, a dừng xe hỏi cô đi về đâu, tôi cho đi nhờ, cô nói, cô về trường, cô là giáo viên về nhà chơi và hết chủ nhật lại quay lại trường..Ánh đèn xe rất rõ đó là một cô gái trẻ, khá đẹp… Anh lập tức mời cô lên xe chở về trường, lần đầu cũng chỉ nói chuyện xã giao, nhưng cô gái đó làm a xao động vì vẻ đẹp và cách nói chuyện có học thức…

Khi đưa cô tới con đường nhánh nhỏ, cô xin xuống xe, và nhất định đi bộ vào trường ko muốn nhờ a chở vào..A về đơn vị, ngày đó ko có điện thoại di động để xin số như bây giờ, nên họ chỉ hỏi tên nhau và nơi làm việc để tìm nhau, a cũng ko quên hỏi tên cô gái, cô nói cô tên Dương thị Ngọc L. Cô dạy trường cấp hai ở đó, và giấu ko cho a biết nhà( con gái trước thường vậy).

A thấy thích cô thật sự, và muốn tiến xa hơn, chiều thứ bảy a thường về sớm hơn và dừng lại ở con đường đó để chờ xem cô có về a xin đc chở về. Tuy nhiên a có đợi thế nào cũng ko thể gặp cô được, mà chỉ có thể gặp cô lúc cô về trường, vẫn khu vực đó, có khi cô đứng ngay ngã ba phía ngoài như đợi a..

Vài lần chở cô, chính xác là 12 lần, khi đã khá thân thiết a đã nói chuyện với cô gái nhiều hơn, và ngỏ lời yêu cô, khi nghe anh nói yêu cô, cô cười rất lạ..và hỏi a một câu, khi đó a ko hề thấy sự quái lạ của câu đó tới sau này a mới hiểu ra, cô hỏi anh; Anh yêu em thật chứ, anh ko sợ sao??. Và cô đồng ý nhận lời yêu anh…

Nhưng có nài nỉ thế nào cô cũng ko cho a đưa về nhà, cô chỉ nói đi nhờ xe người bạn về, a chỉ cần đón cô và đưa về trường là đủ lắm rồi. Gần cuối năm, trời chợt nổi gió mùa bất ngờ.. khi đón cô, anh thấy cô run lên vì lạnh, vì quên ko mang áo lạnh về mặc.. a đã cởi chiếc áo bông sĩ quan của mình mặc cho cô gái..

Tới con đường vào trường, anh đã ôm cô gái và lần đầu tiên hôn cô…Nhưng, những lần sau đó a bỗng không thể gặp được cô gái người yêu, dù có chờ từ chiều tới gần hết đêm trên con đường vắng đó. A ko hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao ko thấy cô nữa.. Tới chủ nhật thứ ba ko gặp, a quyết định chạy thẳng vào con đường đó, nhưng ko có ngôi trường nào cả.. con đường hoang vắng dẫn lên phía lưng chừng đồi..bạt ngàn những nấm mộ.

Ngày hôm sau, ban ngày, a xin nghỉ và quay lại con đường đó để tìm kiếm.. vẫn chỉ là những nấm mồ im lặng, ko có bất cứ một ngôi nhà nào…a xuống xe đi bộ xuyên qua những ngôi mộ để đi lên phía đỉnh đồi xem có thể thấy được xung quanh xa hơn… bỗng dưng a chợt lạnh toát người, khi thấy một chiếc áo bông của sĩ quan đang trùm lên một nửa một ngôi mộ.

Ngôi mộ chưa bốc cốt, vẫn bằng đất, tuy nhiên có sự chăm sóc cẩn thận.. được trồng hoa và ko có nhiều cỏ dại mọc rậm như những ngôi mộ khác..A đến gần và suýt xỉu khi thấy họ tên người nằm dưới nấm mồ Dương thị Ngoc L.., hưởng dương 23 tuổi.. và chiếc áo đó chính là áo của a.., vẫn còn nguyên dòng chữ tay a viết bằng bút bi họ tên a, để tránh nhầm lẫn với anh em khác.

Tuy nhiên, ngày đó bia mộ chưa có hình ảnh như bây giờ, nên a dù rất kinh hoảng nhưng vẫn băn khoăn tự hỏi, ko hiểu chuyện gì đã xảy ra, tại sao chiếc áo lại ở đó, và cô gái kia là ai??? . A muốn biết chuyện gì, nên xem đc trên mộ và định sẽ tìm bằng đc. Tuy nhiên địa chỉ ngày đó chưa rõ rãng như bây giờ, có số nhà, tên đường..

Nhưng ko hiểu sao, khi hỏi thăm tới lần thứ hai.. a vào đúng nhà cần hỏi, nhà khá giả hai vợ chồng bác chủ đã về hưu, người vợ đã bật khóc khi anh ấp úng hỏi tên cô gái…Cháu là bạn của con cô phải ko? Chắc cháu đóng quân xa nhà lâu về chưa biết?? Lan nó mất hơn một năm nay rồi cháu ơi, nó mới đi dạy đc hơn tháng, lần đầu tiên lĩnh lương tính mang về khoe bố mẹ, nó dạy ở Sông công, trên đường về nhà thì bị tai nạn, xe ô tô bị lật đè vào…nó chết oan quá, nó còn trẻ thế….!!! .

A thật sự bàng hoàng khi nghe người mẹ nói.. anh xin được thắp nén nhang, bước tới bàn thờ cô gái a giật mình kinh hoàng.. người trong ảnh đúng là người a hay chở, và sau này là người yêu của anh…..

Anh trở về đơn vị, buồn và suy sụp..

Anh em trong đơn vị kể rằng;

Vài tháng trước khi sảy ra việc này, anh ấy rất khác lạ, a gầy rộc đi trông thấy, da xanh mét như ng ốm dậy, và luôn mất tập trung trong công việc, a bỗng dưng ko muốn cho ai vào phòng riêng của mình, ko muốn chở bất kỳ anh em nào muốn xin đi nhờ xe anh, bất cứ ngày đêm, và ánh mắt của a rất lạ…

Cho tới hôm a biết chuyện..a ốm một trận rất nặng, tới mức quân y phải chuyển a lên tuyến trên..khi vừa hồi tỉnh sau hai ngày hôn mê. Khi chỉ huy đơn vị tới thăm, a xin gặp riêng chủ nhiệm CT và kể hết mọi chuyện mình vừa trải qua, và ước nguyện xin đc giải ngũ.. A là một sĩ quan chỉ huy trẻ, rất có năng lực, được đào tạo chính quy, đường công danh rộng mở.

Lý do gì khiến a vậy, ban chỉ huy quyết định tìm hiểu rõ câu chuyện của a kể, họ đi xác minh…kết quả đúng sự thật khiến cho mọi người đều kinh hoàng..họ đã tư vấn giúp đỡ về tư tưởng cho a dần ổn định. A đã bình phục gần như hoàn toàn.. duy chỉ có một điều lạ là, a thường nói chuyện, thì thầm, cười, thậm chí khóc.. vào đêm khuya một mình..

Đúng hai năm sau, a đột ngột xin phục viên, ko lý do, ko nghe bất cứ lời can ngăn của ai..a về quê, vùng Trung du, không ở cùng gia đình, không lấy vợ, gần như ko giao du..A dựng một căn nhà bằng gỗ và tre rất đẹp ở lưng một quả đồi cọ của gia đình, hoang vu rất xa nơi dân cư, ở một mình tới giờ..

Tôi rất quý anh, và cũng tiếc cho a, một con người tài hoa, phong trần, một người chỉ huy tốt ,một người lính trinh sát cực giỏi..Một người đàn ông rất đẹp trai, nhiều tài..

Một cuốn tiểu thuyết bắt đầu là màu hồng..nhưng những chương cuối thì toàn gam màu tối, buồn tới mức đau lòng.

Nguồn: FB Bảo Nam kể trong Group FB Tâm Linh Huyền Bí Chuyện Chưa Kể

You may also like

Truyện tâm linh có thật – Duyên Âm – Tác giả: Lê Bình Sĩ Văn

Đây là một Truyện ngắn tâm linh có