Trấn Yểm Thất Cô – Chuyện tâm linh có thật kéo dài 200 năm

Trấn Yểm Thất Cô – Chuyện tâm linh có thật kéo dài 200 năm

- in Câu Chuyện Tâm Linh
42

Các bạn đã bao giờ nghe một câu chuyện mà được kể lại từ những oan hồn chưa . Và đây là cậu chuyện thứ nhất trong series ” hành trình đi tìm công lý ” xoay quanh những lần đi trấn ma bắt quỷ mà tôi muốn chia sẽ với các bạn

Tôi là truyền nhân bảy đời của một dòng họ pháp sư kín tiếng ở miền Trung.

Khi đó vừa lên 12, tôi đã được truyền dạy về đạo pháp để nối nghiệp như bao thế hệ khác. Ròng rã 10 năm theo chân ông tôi đi: bắt ma, trấn trạch, giải phong thuỷ……tôi thường được mọi người gọi là Cậu Thanh.

Vào một ngày nọ, tôi có cơ duyên biết được dòng họ Phùng, ở Quảng Ngãi.

Nói sơ lược về dòng họ Phùng:

Từ xa xưa, họ Phùng nổi tiếng là địa chủ giàu có, nhưng lại hay đàn áp, bóc lột tiền của, chiếm đoạt sức lao động của những người dân, nên cái giá phải trả cho tội ác chồng chất từ đời này qua đời khác là họ chỉ sanh toàn con gái, rất ít con trai

Đời của Phùng Khả Minh, ông ta cưới được năm người vợ, nhưng cả năm người chẳng ai sanh được con trai.

Ông có tới bảy người con gái, cô con gái lớn nhất, vừa tròn 18 tuổi, đứa nhỏ nhất được 2 tuần.

Về sau, ông cho người dán thông báo khắp nơi, treo thưởng cho người nào tìm được cách để giúp ông có thể có con trai, giải thưởng lúc bấy giờ là 12 kí vàng.

Sau thời gian dài chờ đợi trong tuyệt vọng, mãi chẳng có ai giúp được ông, cứ ngỡ hương hoả của cả gia tộc đến đây là hết, không còn ai nối nghiệp nữa.

Thì một ngày nọ, có một người thanh niên đến và bảo:

– Tôi có thể giúp ông có con trai

– Vậy thì tốt quá rồi!

– Nhưng Tôi có một điều kiện, nếu ông đáp ứng được thì tôi mới giúp

– Điều kiện gì cứ nói!

– Tôi muốn ông phải để tôi sống cả đời trong nhà họ Phùng

– Ông ta phân vân một hồi rồi gật đầu đồng ý!

– Nhưng tôi nói trước: “ phàm là việc gì cũng sẽ có cái giá của nó cả, muốn có được thứ mình muốn, ắt phải có sự hi sinh “

– Vậy tôi phải hi sinh những gì?

– Hi sinh bảy người con gái của ông

Ông suy nghĩ một hồi lâu, nhưng vì cơ nghiệp cần người kế thừa, tất cả mọi thứ không thể huỷ hoại dưới tay mình được, nên ông đành chấp nhận.

Thuật mà ông ấy sử dụng có tên là “ TRẤN YỂM THẤT CÔ “ – thuật này đã thất truyền hơn 200 năm, nhưng những lời nguyền xung quanh nó vẫn còn tới tận bây giờ.

Tôi cũng thắc mắc tại sao ông ấy lại muốn giúp một người tàn ác như dậy? Và thuật “ trấn yểm thất cô “ là thuật gì, có gì ghê gớm hay không? Tại sao phải hi sinh cả bảy người con gái đó?

Theo tôi tìm hiểu được, ông ấy là Lê Văn Hoà. Ông lớn lên trong một gia đình rất nghèo khó, Cha Mẹ thì làm thuê cho ông Phùng Khả Minh.
Trong lúc chăn trâu, chẳng may để trâu chết mất. Cha Mẹ ông bị tên đó bắt cày ruộng để thay cho trâu, cày cho đến chết.

Lúc đó ông chỉ mới 16 tuổi, mang trong mình sự uất hận, hằng ngày nuôi ý chí trả thù, ông ghét những người giàu có, xem mạng người như cỏ rác, rồi ông quyết định bỏ xứ ra đi.

Cơ duyên đã đưa đẩy cho ông gặp được một thầy phù thủy từ Trung Quốc đang lưu lạc ở Việt Nam, mọi người gọi là lão Trương.

Suốt 8 năm khổ công tu luyện, cuối cùng ông đã học được hết những cách: làm bùa, luyện ngải và tinh thông hết các thế trấn yểm tàn độc.

Do lòng thù hận quá sâu nặng, lúc nào ông cũng nghĩ đến việc báo thù cho Cha Mẹ, nên ông đã giết chết sư phụ của mình để cướp ngải, sau đó quay trở lại nơi quê xưa .

Ông lựa nơi đã chôn hàng trăm người làm công bị đàn áp đến chết ngay sau nhà của Phùng Khả Minh để lập pháp đàn, vì nơi đó có thể gia tăng âm khí vì oán thù rất nặng.

Ông dùng 8 cái lỗ được đào sẵn, chôn vừa 2 phần chiều cao của 1 cái chum lớn. Sắp xếp theo trận “ Thất quỷ đồng tâm trận “. Bên trong mỗi chum cho vào 1 người con , rồi đổ rượu cho đầy, bỏ thêm pháp dược, miệng cho ngậm sâm và khâu lại. Vị trí trung tâm là cái chum nhỏ nhất, trong đó được chứa 2 con mèo đen ( 1 con đực, 1 con cái ).

Hàng ngày ông Hoà làm phép luyện hồn các cô gái đủ bảy bảy 49 ngày.Thứ chất lỏng nhầy nhụa kinh tởm liên tục chảy từ những cái chum được dẫn đến vị trí tâm trận để nuôi sống hai con hắc miêu . Kinh khủng hơn là khi thời hạn luyện hồn trinh nữ đã hết , những cái xác phân hủy cực nhanh chỉ còn lại bộ xương trắng trơ thì ông bắt đầu giết cặp hắc miêu . Ỗng ta móc tim của chúng ta cho vào một hủ rượu thuốc được chuẩn bị sẵn giao cho Phùng Khả Minh và dặn rằng :

– Mỗi lần ân ái xong ông hãy cho vợ mình uống 1 ly rượu này thì sẽ đậu con trai , khi hết thì cho thêm rượu vào là được.

– Vì sao nó lại có công dụng đến như vậy.

– Đây là thần dược , đi vào trong đi để tôi làm phép đừng hỏi nhiều.

Ánh mắt tức giận nhìn mình khiến cho ông Minh chỉ biết cúi đầu đi vào trong mà không dám nói thêm câu nào. Khi mọi người đi hết ông Hoà cắt máu của mình nhỏ vào xác 2 con mèo , rồi bắt ấn niệm chú dán bùa lại. Sau này mới biết ông ta đang luyện yêu miêu để giữ hồn ” trinh nữ”.

Sáng hôm sau ông Hoà nói với ông Minh cho người đào hết hài tốt cổ tiên quy vào một chỗ nơi mà ông ta đã chọn sẵn để phát đinh về sau con cháu giàu có . ” Đấy là tội lỗi thất kính bất hiếu với ông bà sao tôi có thể làm thế được ” – So với việc nhà họ Phùng sẽ chấm dứt dưới tay ông thì cái nào bất hiếu hơn .

Thêm một lần nữa ông Minh chỉ biết ngoan ngoãn nói với người làm hãy nghe theo bất kỳ những gì ông Hoà yêu cầu . Sau khi tất có mộ quy về một chỗ , ông Hoà cho người đóng cọc sắt cách nhau nửa thước quanh khuôn viên nhằm không thể gia tiên họ Phùng thoát ra để cứu con cháu , trước khu mộ ông cho đặt 5 con rùa làm bằng đồng đen nặng 1 trăm cân hằng ngày hút linh khí trời đất để trấn giữ trận pháp .

Quay lại với Trận thất quỷ , linh hồn các cô gái oán hận lão thầy tà và người cha tàn nhẫn căm phẫn uất hận mà hoá quỷ . Sau khi hoá quỷ , thân thể thì bị những lá bùa phong ấn , linh hồn thì bị yêu miêu giữ không không thể thoát ra được , hằng đêm gào khóc thảm thiết . Mỗi khi trăng tỏ ngày rằm người làm nhà họ Phùng sẽ thấy bảy cô gái lớn có nhỏ có chơi đùa dưới trăng , ai mới vào làm không biết mà đi theo tiếng cười đến nơi đấy đều bỏ mạng . Dần dần không ai dám đặt chân ra khu đất sau nhà nữa .

Vợ ông Minh lại mang thai , 5 người vợ đều mang thai lần lượt . Ngày mà bà đỡ bảo là vợ ông sinh con trai ông mừng lắm , ông chạy đi tìm ông Hoà mà quỳ lạy cảm ơn như vị cứu tinh của đời mình . Không ai biết tai ương chỉ mới bắt đầu . Bà cả bà hai bà tư sinh được con trai nên được giữ lại , còn bà ba vì chỉ đẻ vịt dời nên bị quăng cho ít tiền và đuổi đi . Bà ba khóc van xin cho được ở lại những không thành . Bà năm thì đang đợi ngày chuyển dạ

Cha mẹ bà năm là ông bà Lê , họ nghèo lắm , nghèo đến mức gán nợ con gái cho ông Minh làm vợ bé . Nhưng khi biết là con mình nếu tiếp tục sinh con gái thì sẽ bị đuổi đi thì họ quyết định bán luôn căn nhà lấy tiền đưa bà đỡ nhằm có họ sinh con trai thì cứ bảo là con gái để con bà thoát khỏi căn nhà quỷ ám đó . Sau khi sinh con gái bà năm cũng chịu chung số phận bị đuổi đi , nhưng mọi người thấy lạ thay là bà lại vội vả ôm đứa con còn đỏ hỏn trên tay mà bỏ đi mà không cần nhận những đồng bạc ấy . Bước ra khỏi cổng thì cha mẹ bà năm đã đợi sẵn và đưa cô đi , họ đi biệt tích mà không một ai biết là đi đâu .

Mục đích ông Hoà hướng đến khi về đây là sử dụng những thứ mà ông học được từ người thầy quá cố để đặt lời nguyền chết chóc lên nhà họ Phùng . Người tính không bằng trời tính , trong một đêm luyện ngải , vì không đủ năng lực để khiển ngải mà sư phụ để lại ,ông đã bị ngải phản . Ông phản xạ thật nhanh tay trái bấm quyết đọc chú , tay phải lục lội trong túi hành lý tìm cái gì đó. Càng đọc càng nhanh mồ hôi vã ra như tắm , cuối cùng ông tìm được cái hộp gỗ đã cũ . Ông hướng chiếc hộp về phía hồn ngải mà mở ra , miệng nhẻm một nụ cười . Bỗng nụ cười cứng lại thay vào đó là tiếng hét xé toạc màn đêm ” Lão Trương …….” ông chết gục tại chỗ , ngọn đèn ngã xuống , cháy rụi mọi thứ . Chắc mọi người cũng đoán được thứ mà ông ta thấy cuối đời lại là sư phụ mình .

Sau khi ông Hoà chết tưởng chừng mọi thứ đã chấm dứt. Thấm thoát đã 18 năm trôi qua , ông Minh có thêm được 6 người con trai 3 người gái . Cái thói tàn ác vẫn còn , đúng chất một địa chủ giàu có máu lạnh , ông mở rộng làm ăn vào vùng đất Nam Kỳ sầm uất . Các chuyến đi ngày càng nhiều , thời gian cũng lâu hơn , 3 tháng 7 tháng nhiều khi cả một năm mới về nhà một lần . Mọi việc nhà và các mối làm được giao hết cho cậu Khả Phú – Con trai lớn của bà hai năm ấy vừa tròn 18 tuổi . Còn bà hai vì muốn các con được bình an , gia tộc được yên ổn nên đã vào một ngồi chùa gần đó xuống tóc đi tu. Ngày đêm tụng kinh gõ mõ cầu cho các vong hồn của những người bị tổ tiên Phùng gia hại chết và những người con bị ông Minh tế sống sớm ngày siêu thoát để không quay về báo thù . Mọi chuyện không đơn giản như bà nghĩ

Trung thu năm ấy , trăng đỏ như máu , mây đen giăng kín cả một vùng báo hiệu một kiếp nạn sắp giáng xuống vùng quê yên bình . Hôm ây ông Minh về nhà mang theo rất nhiều quà bánh , đồ chơi , quần áo phân phát cho tất cả mọi người và các con ông . Ông rất thương con , nhất là đứa con đứa con gái út mới lên 5 tuổi của bà hai . Ông may cho cô bé một bộ váy trắng để đi rước đèn cùng các anh mình . Vì mãi chơi cô bé bã bị lạc và khu đất sau nhà , nơi cái chết luôn rình rập . Tiếng hét kinh hoàng xé tan màn đêm , những tiếng cười ngưng hẵn bấu víu nhau . Cả nhà đổ xô đi về phía phát ra tiếng hét , đến nơi chỉ thấy các xác trong bộ váy trắng đã nhuộm đỏ máu . Thân thể đưá bé tội nghiệp đã bị thứ gì đó cào cấu và ăn sạch nội tạng , vài miếng thịt còn vương vãi xung quanh . Vết máu hướng về phía tâm trận nơi có chiến chum chứa 2 con linh miêu ngày ấy .

Chuỗi hạt trên tay bà 2 bỗng đứt toạt , linh tính của người phụ nữ mách bảo đã có điều gì đó chẳng lành xảy ra , bà nhanh chóng trở về nhà trong đêm . Về đến nhà thì khung cảnh tang thương bao trùm ngôi nhà rộng lớn lạnh lẽo , đám pháp sư nghiệp dư đã được mời đến độ chục người lập đàn làm phép xung quanh khu đất sau nhà bị trấn yểm . Bà hai bước vào nhìn chiếc quan tài , bà nhất lịm khi thấy cái vòng tay màu ngọc bích trên tay cái xác .

Pháp đàn diễn ra từ sáng đến chiều nhằm tiêu diệt cặp yêu miêu . Trời đã sầm tối khi mặt trời đã lặn , hai bóng đen nhanh như cắt lao đến đám người đang làm phép . Từng người ngã xuống chết với những vết cào cắn trên cổ và mặt . Nhà ông Phùng Hoảng sợ bỏ bỏ đi trong đêm chứ không dám ở trong ngôi nhà ấy nữa . Giữa đường đi ông gặp một ông lão già dắt theo một cậu thanh niên độ 17 18 tuổi , Ông lão chặn đám người lại và nói với ông Phùng : ” Tôi đã biết chuyện của gia đình ông , các con ông đã nói cho ta biết , ta đã lặn lội nữa tháng trời để đến được đây , âu đã trễ một bước”. Ông Phùng quay lại nhìn những người con với những khuôn mặt ngơ ngác và lắc đầu thầm bảo không phải mình nói . Ông lão nói tiếp “Là bảy người con gái của ông đã báo mộng cho ta biết, họ đã luôn bảo vệ gia đình ông dù ông có giết hại họ . Máu mủ tình thương đã xoá sạch thù hận trong lòng họ “.

Nói đến đây ông Phùng khụy gối xuống đất , như không còn sức lực .phần ân hận, phần thương con ông chỉ biết van xin cứu gia đình qua kiếp nạn này . Ông lão theo chân mọi người về nhà , ông lấy túi hành lý đã chuẩn bị sẵn lập đàn làm phép . Ở giữa đặt bức tượng con thiên cẩu bằng đá được thờ ông thờ trước ban thờ Nhị Lang Thần . Ông cho 8 người mang áo đỏ cầm thau máu chó mực đứng sẵn 4 phía , mỗ phía 2 người quanh cái chum có 2 cái xác con mèo đen . Ông bảo ” 2 con yêu miêu này đã tu luyện ở đây mấy chục năm , hút hết linh hồn của những oán hồn nơi đây , và cả nguyên thần 7 người con ông đang bị nó giam giữ , nó đã giết quá nhiều người nên tôi cũng không đủ sức tiêu diệt mà chỉ phong ấn tại nơi này đợi đời sau có người tài xuất hiện để tiêu diệt nó ” .

Ông ra lệnh cho 8 người thanh niên tuới máu chó đen vào trận pháp xong lùi về phía sau . Ông tiến lại đặt tượng thiên khuyển trên chiếc chum và dặn bất kì ai cũng không được đến gần ông chỉ duy nhất cậu thanh niên đi cùng được lại gần . Chiếc chum rung lắc dữ dội như sắp vỡ , mồ hôi trên trán chảy dài , cậu thanh niên liều rút dao cắt cài cổ tay mình cho máu chảy ra nhuộm đỏ con thiên cẩu để kích hoạt phong ấn trong sự ngỡ ngàng của mọi người . Chiếc chum ngừng rung , mây đen đã tan biến để lộ mặt trăng sáng tỏ . Cậu thanh niên gục xuống , nhín mắt nhìn về phía ông Minh gọi một tiếng ” Cha ” rồi chết vì mất máu quá nhiều . Ông lão mới kể lại sự việc năm ấy bà năm đã nói dối để dẫn con trai đi . Sau đó gửi đứa bé cho lão nhằm tránh đi tai hoạ .

Cậu thanh niên trẻ được chôn cất cùng khu mộ của gia tộc , ông lão cho người nhổ hết các cọc sắt để phá vỡ trấn yểm gia tiên nhà họ Phùng . Trước khi đi ông cặn dặn , phong ấn của ông chỉ có tác dụng 18 năm . Mỗi 18 năm phải có một người họ Phùng dùng máu kích hoạt phong ấn . Mọi thứ phải giữ kín tuyệt đối không cho người ngoại tộc biết

Quay lại hiện tại , ông chở tôi trên chiếc xe dream cũ về nhà sau 2 ngày cúng cắt duyên âm ( giải căn ) cho một cô gái ở Bình Sơn – Quảng Ngãi . đi qua một gia đình đang có hậu sự ( Nhà họ Phùng) , ông khịt khịt mũi và cái rồi dừng xe trước ngôi nhà lớn cổng bằng đồng cao 3 mét . Từ ngoài nhìn vào như cái biệt phủ với 5 tầng lầu đã ngã màu theo thời gian, cùng với những mảng vải trắng thật lạnh lẽo .
Ông bảo tôi xuống xe rồi cùng nhau vào thắp nhang như những người đến viếng khác . Vừa bước vào cổng thì sợi lông chỗ nốt ruồi trên cái tay tôi dựng đứng lên , tôi đưa cho ông xem rồi ông ra dấu cho tôi đi tiếp ( mỗi lần đến những nơi âm khí nặng thì sợ lông nốt ruồi của tôi dựng ngược lên ) . Sau khi thắp nhang thì được mời ra bàn uống nước cắn hạt dưa , ông bắt chuyện với người xung quanh để hiểu hơn về gia đình này . Gặp ngay thím kia thích kể chuyện:

– Nhà này giàu lắm , đứa làm ông này bà nọ , đứa thì cuới chồng Việt kiều có hẵn công ty bên Mỹ , Nhưng giàu nhất vẫn là thằng con trai lớn . Nó được ông H giao lại cái công ty , nghe nói nó qua bên Thái lan thỉnh ngải về nên việc làm ăn ngày càng phất , có mấy công ty bất động sản khắp nước . Nhưng có cái tính thằng đó gan lắm nó không tin tâm linh ma quỷ gì cả . Nghe đâu sau nhà có khu đất trấn yểm ma quỷ mấy trăm năm , nó lại không tin mà cho người múc hết đất xây hồ bơi . Hồ bơi chưa xây xong thì đã bị chết rồi , trong một tháng mà đã có 8 người trong nhà này chết . Đi khắp nơi tìm thầy về cúng nhưng đều lắc đầu không dám vào , mấy ông thầy dỏm ham tiền vào thì bỏ mạng 2 người rồi .

Sau khi nghe xong câu chuyện ông tôi đến gặp ông H, thấy vẻ mặt nghiêm nghị của ông tôi thì ông H hiểu ý mời vào trong nhà nói chuyện . Sau khi H kể lại mọi thứ thì ông tôi bảo : ” Tôi sẽ giúp ông chuyện này ” , ông H nhìn ông tôi với ánh mắt nghi ngờ rồi thử lòng ông tôi : ông muốn bao nhiêu tiền , ” tôi không cần tiền , ông cho tôi con chó đá đó là được” . Ông H đồng ý , và dặn mọi người nghe theo lời ông tôi căn dặn

5 ngày sau ông có mặt tại nhà họ Phùng , ông H ra đón ông tôi với vẻ mặt mệt mỏi vì đau buồn và mất ngủ . Ông cho người mang những thùng đồ được ông cho người chuẩn bị sẵn , gồm : 28 cọc sắc xếp thành nhị thập bát tú trận . Một túi lớn chu sa , 1 thau máu chó đen . 7 con gà trống trên 5 năm tuổi , gạo , muối , hàng chục chiếc gương đồng được ông vẽ chu sa ……Đồ nghề ông mang theo gồm : 1 cái linh đồng gia truyền ( giống cái chuông cầm tây lắc lắc vang lên tiếng kêu ) , 1 cái gương bát quái , một sấp bùa vàng có đỏ có đen có được ông để riêng biệt , một cây kiếm gỗ bằng gỗ dâu ,một chiếc hộp gỗ chứa đậu …….còn vài thứ nữa tôi không nhớ hết.

Ông cho người không liên quan đi về hết , rồi đưa một chai nước cho mọi người có mặt để thoa lên mắt có thể mở âm nhãn trong tức thời , ông cho người sắp quanh gương đồng xuống đất phủ màn lại mặt gương lên trời , gà trống cắt tiết xong cho chu sa vào . Đúng 12h trưa , thời điểm cực dương trong ngày ông tôi khai pháp , ra hiệu mọi người thoa chai nước ông đưa lên mắt . Nhưng người yếu vía té ngưả được đưa vào trong khi nhìn thấy từng tốp âm binh của ông mặt hằm hằm vây quanh trận pháp như thời chiến.

Một tay ông lắc linh một tay ông bắt ấn niệm chú , ông ra hiệu tạt máu chó vào chum . Khói đen bốc ra dù không có lửa , từng tốp vong hồn thoát ra cào cấu hướng về ông , ông chiếu gương bát quái niệm chú cho tiêu tan hết oán hận rồi cho binh bắt hết lại chờ sau làm lễ cho đi đầu thai . Ông tiến lại tâm trận dán bùa khắp nơi rồi gỡ con chó đá qua bên đổ nửa tô máu gà vào xác 2 con mèo thì chúng bật dậy ông bị hất văng ra nhưng kiếp vẫn nắm chặt trong tay . Ông ra hiệu kéo màn dưới đất đi , bây giờ mọi người mới hiểu những chiếc gương có tác dụng phản chiếu ánh mặt trời thiêu đốt con yêu miêu khi chúng ra ngoài . Ông vung kiếm chém vào một con mèo , nước đen bắn ra hôi thối kinh khủng , xác con mèo trơ xuơng dưới đất . Một con đã chết .

Con thứ 2 mạnh hơn không sợ gương đồng bay đến cào ông , ông ngã ra sau , kiếm văng ra . 3 hồn 7 vía sắp lìa thể nó đang bắt hồn ông , tức thì có 7 cái bóng trắng xuất hiện đánh nhau với con mèo , đó là 7 Trinh nữ bị trấn yểm ở đất này , sau khi 1 con yêu miêu bị chết thì con còn lại không đủ sức giam giữ các cô . Ông cố gượng dậy tưới nửa tô máu gà lên kiếm gỗ ông đâm xuyên con mèo . Con mèo to như bắp chân sau khi bị ông đâm chết thì rơi xuống đất chỉ là một bộ xương nhỏ.

Chắc mọi người đang tò mò vì sau chỉ đơn giản như vậy đã được 2 con yêu hơn 200 năm , thứ nhất ông dùng thập nhị bát tú trận để 2 con linh miêu không thoát được và không ai phá trận được trừ khi chủ trận là ông chết . Thứ 2 ông chọn lúc 12 h cực dương để âm khí giảm còn thấp nhất có thể và ánh sáng phản chiếu từ gương đồng giúp giảm sức mạnh của nó , động thêm oan hồn 7 cô gái giúp sức nên mới trừ tà thành công

Mọi chuyện đã xong , ông cho người đào 7 cái chum lên đưa 7 bộ hài cốt an táng nơi phần mộ gia tiên ông H , những vong oan hồn trong đất nhà họ Phùng và 7 oan hồ trinh nữ được ông lập đàn cầu siêu . Như đã nói trước , ông tôi xin được phép mang con chó đá về vì ông biết đây là vật trấn tà rất tốt . Ông H có cho ông cháu tôi một số tiền lớn nhưng ông không nhận , chỉ lấy ít bánh trái ông cháu ăn dọc đường

Hàng năm ông H vẫn cho người gửi lễ vật cho ông tôi vào những dịp lễ tết. Câu chuyện đến đây là kết thúc.

Câu chuyện có thật được kể lại bởi người trong cuộc là FB Thân Bất Do Kỷ tại Group FB Truyện ma có thật không hư cấu.

FB Thân Bất Do Kỷ cũng là một pháp sư, quý độc giả có vấn đề về tâm linh cần giải quyết có thể liên hệ qua FB trên hoặc SĐT: 0898.209.689

You may also like

Những chuyện kinh dị chưa từng biết về “âm huyệt” bị trấn yểm như trận đồ Bát Quái ở Tràng An – Ninh Bình

Ông Nguyễn Văn Son (Chủ khu Tràng An