Trộm đồ của người chết – Truyện có thật thứ 2 của thầy pháp Tâm Nhẫn

Trộm đồ của người chết – Truyện có thật thứ 2 của thầy pháp Tâm Nhẫn

- in Câu Chuyện Tâm Linh
312

Lời mở đầu: Truyện có thật rất ly kì này nằm trong seri những truyện tâm linh được cô giáo Hồng Phượng kể lại từ lời kể của thầy pháp Tâm Nhẫn (xem tiểu sử tại đây Chuyện tâm linh – tiền kiếp có thật của cô giáo – ca sĩ Hồng Phượng, tỉnh Bình Thuận – Phần 1,2,3,4,5 ) trên group FB  Chuyện ma có thật(0h00)và giải đáp tâm linh..

Mời các bạn đón đọc truyện thứ 2 ngay dưới đây.

————————————

Vinh và Thắng là 2 thằng bạn thân. Quê của 2 đứa cách xa nhau, nhưng cùng học chung 1 lớp đại học thuỷ lợi. Kết thân với nhau vì cùng chung một sở thích, đó là đi phượt.

Đợt này nghỉ lễ được 3 ngày, hai thằng quảy ba lô, phượt lên Đà Lạt.

Cung đường quanh co đèo dốc đẹp như mơ, là cảnh lý tưởng của những phượt thủ. Thỉnh thoảng 2 thằng dừng lại làm kiểu ảnh kỷ niệm chuyến đi. Khi còn cách Đà Lạt hơn 20km, trời bắt đầu tối sầm lại và đổ mưa như trút nước. Không có chỗ trú chân, 2 thằng đành mặc áo mưa và đi tiếp. Con đường mới 4g chiều thôi mà tối tăm vắng vẻ đến lạ kì. Mưa xối xả 1 màu trắng xoá, tầm nhìn thu hẹp lại vài mét, nhận ra nhau nhờ đèn xe. 2 thằng thận trọng rà từng chút một. Phía trước là cái cua cùi chỏ. Đường này thì 1 bên là vách núi, 1 bên là vực thẳm. Vì chạy lên nên 2 thằng đi bên phía vực. Mưa to khiến cho khung cảnh dưới vực như 1 cái lòng chảo sâu được tráng bạc.

Đến khúc cua, bất ngờ có ánh đèn xe máy ngược chiều. Lái xe là 1 phụ nữ, không hiểu cô ta vội hay chủ quan đường vắng mà lao xuống với tốc độ khá nhanh, ôm cua lấn sâu sang phía ngược chiều. Khi phát hiện có xe, cô ta thắng gấp đồng thời bẻ lái về lề phải. Đó là quyết định rất sai lầm. Chiếc xe lead trượt 1 đoạn dài, văng vào vách núi và dừng lại, bung yên xe ra, giấy tờ quần áo trải dọc đường. Cách đó 10m, thân thể cô gái nằm sấp bất động, máu loang với nước mưa đỏ lòm 1 quãng. Vinh và Thắng vội dừng xe. Vinh chạy lại chỗ cô gái, nâng đầu lê, kéo khẩu trang xuống và đưa tay vào mũi kiểm tra nhịp nhở. Mưa quá to, ko cảm nhận đc, Vinh kéo áo bắt mạch cổ tay rồi quay qua nói với Thắng: – Chết người rồi!

Thắng đứng cách Vinh vài mét, nhìn giấy tờ và vật dụng cá nhân của cô gái bắt đầu thấm nước và trôi đi. Ánh mắt Thắng chợt chạm vào 1 túi nilong màu đen được cột chặt, nó vẻ hơi nặng nên trôi chậm. Cái túi rách ra 1 lỗ để lộ 1 vật ánh vàng. Ngay tập tức, Thắng liếc bạn 1 cái rồi lén nhặt cái bị, giấu vào túi áo mưa. Đoạn Thắng kéo Vinh quay lại xe:

– Đi thôi, ở lại rắc rối lắm. Chết người rồi công an họ bắt mình đấy!

Vinh ngơ ngác:

– Ơ, phải báo công an đã chứ, chúng ta là nhân chứng mà.

Thắng hét lên át cả tiếng mưa:

– Đồ ngu! Ai tin mày. Dù muốn dù không cũng tại mình nó mới ngã. Công an mà tóm là bị đuổi học biết chưa? Mày thích thì ở lại, tao phắn đây.

Nói xong Thắng lên xe chạy thẳng. Còn lại mình Vinh, tự nhiên Vinh cũng cảm thấy sợ khi phải 1 mình đứng đây với cái xác chết. Ngộ lỡ công an không tin Vinh mà bắt bỏ tù thật thì sao? Nghĩ vậy, Vinh cũng lật đật rồ ga phóng đi.

Lên đến Đà Lạt, 2 thằng thuê 1 phòng đôi, tắm rửa xong mưa cũng đã tạnh. Vinh rủ Thắng đi ăn, tuy nhiên Thắng báo mệt và trùm chăn ngủ. Thấy vậy, Vinh đi 1 mình.

Vinh đi rồi, Thắng lồm cồm bò dậy, móc cái bị đen đã nhặt được ra, cẩn thận vào nhà tắm khoá cửa lại. Thắng mở bị ra kiểm tra. Vàng, từng thỏi vàng hiện ra trước mắt, đếm đi đếm lại, tròn 30 cây.

Đó là 1 gia tài rất lớn, đưa Thắng ra đời với xuất phát điểm ở vạch đích. Trút hết số vàng vào đáy ba lô, Thắng sung sướng nằm ôm ba lô chờ trời sáng.

Vinh 1 mình đi ăn và dạo qua 1 số cung đường để ngắm cảnh. Đến 10 rưỡi đêm mới trở về phòng, ko quên mua cho bạn hộp cơm.

Về đến phòng, thấy Thắng trùm kín chăn nằm quay mặt vào trong, Vinh theo thói quen tự nhiên, túm cái chăn giật ra rồi hỏi:

– Đâu lạnh tới mức này cha? Dậy ăn cơm, tôi mua rồi kìa.

Xem thêm  Truyện tâm linh Con mắt âm dương - Phần 1,2,3

Trái với sự tưởng tượng của Vinh, Thắng vơ vội cái chăn trùm lên người rồi quát:

– Mày làm gì vậy? Đừng động vào tao!

Vinh trố mắt kinh ngạc:

– Ơ kìa, thằng này lạ… sao gối mày không ôm mà phải ôm cái ba lô ẩm ướt?

– Không phải việc của mày!

Vinh ngán ngẩm lắc đầu. Chắc ông kễnh này đang còn kinh sợ vụ hồi chiều. Thôi kệ, ngủ 1 đêm tới sáng mai nó sẽ ổn hơn.

Vinh bước vào phòng tắm, rửa mặt và súc miệng. Vì khách sạn dùng kem loại tuýp nhỏ, chải được 1 lần nên khi bóp kem đánh răng lên bàn chải, Vinh thò chân ấn mở nắp thùng rác để bỏ vỏ. Nắp thùng bật mở, đập vào mắt Vinh là 1 cái bị đen dính đầy máu tươi nằm gọn bên trong. Máu nhiều đến mức đông lại dày hơn 1 đốt tay dưới đáy thùng rác, mùi tanh xộc lên mũi. Quá bàng hoàng, Vinh ngã ngửa ra sau và hét lên:

– Thắng ơi cứu tao.

Nghe tiếng Vinh la, Thắng tung chăn nhảy vào buồng tắm. Thấy bạn bò dưới sàn, Thắng kéo Vinh dậy và hỏi:

– Mày sao vậy?

– M… má…u… Trong thùng rác máu nhiều lắm.

Thắng cũng tái mặt, lật đật mở thùng rác ra kiểm tra. Trong đó chỉ có 1 cái bị đen đựng vàng mà khi nãy Thắng vứt vào, còn lại trống trơn. Thắng hỏi:

– Máu đâu?

Như không tin vào tai mình, Vinh nhìn Thắng kinh ngạc rồi cúi xuống xem. Rõ ràng là chả có gì. Vinh thấy khó hiểu lắm, không thể nhầm được, ban nãy rõ ràng Vinh đã nhìn thấy…

Thắng vỗ vai Vinh thông cảm:

– Hôm nay tụi mình đã căng thẳng quá rồi. Ngủ đi, sáng mai về lại. Chuyến đi này không vui!

Vinh vệ sinh cá nhân xong cũng lên giường, kéo chăn đắp ngang ngực suy nghĩ mông lung. Hành động bỏ chạy khỏi hiện trường của 2 thằng lúc chiều liệu có sao không? Cô gái kia là ai? Sao lại vội vã phóng xe đường đèo trong mưa giông? Bây giờ thi thể đã được đưa về chưa? Cô ta nằm lạnh lẽo như thế bao lâu???

Nghĩ vẩn vơ 1 lúc, Vinh cũng chìm vào giấc ngủ.

Không biết thiếp đi được bao lâu, chợt Vinh nghe bước chân rất nhẹ đi đến giường bên cạnh. Nghĩ Thắng thức giấc đi vệ sinh, theo phản xạ, Vinh hé mắt nhìn. Phía cuối giường của Thắng là bóng 1 cô gái, tóc tai xoã rũ rượi, quần áo rách bươm toàn là máu kèm bùn đất. Cô ta ướt từ đầu đến chân, đứng im như vậy nhìn Thắng. Vinh đớ người. Một cảm giác lạnh lẽo xẹt qua não khiến lông tóc dựng ngược. Biết Vinh đang nhìn, cô ta quay mặt về phía Vinh, khuôn mặt dập nát biến dạng, cổ gãy vẹo 1 bên. 2 tròng mắt trắng dã, cô ta cất giọng the thé:

– Trả vàng cho tao!

Vinh gào lên và ngất lịm:

– Maaaaaa….

Vinh tỉnh dậy, nhìn xung quanh là 1 màu trắng toát, bên cạnh giường, Thắng ôm khư khư cái ba lô ngồi đợi. Thấy Vinh tỉnh, Thắng chồm tới mừng rỡ hỏi:

– Tỉnh rồi à? Mày làm sao mà nửa đêm gào toáng lên rồi chết ngất thế?

Bóp trán cố nhớ lại sự việc, Vinh bỗng run rẩy nói với Thắng:

– Tao nhìn thấy ma nữ, nó đứng dưới giường mày, bảo trả vàng cho nó.

Một thoáng hoảng sợ lướt qua ánh mắt của Thắng. Nhưng rồi cậu ta nghĩ: thằng Vinh này cáo già đấy, mày nhìn thấy tao nhặt được vàng nên giờ giả bộ hù doạ tao để cướp chứ gì? Tao đây đi guốc trong bụng mày.

Nghĩ vậy, Thắng bèn cười lớn:

– Mày điên rồi, ma với chả cỏ. Nếu mày cảm thấy mệt thì ở lại dưỡng sức, mai tao về sớm. Ban nãy tao đóng viện phí cho mày rồi đấy, không cần trả lại đâu.

Nói xong Thắng quảy ba lô đi mất. Có chút ngỡ ngàng và thất vọng, tuy nhiên Vinh không nói gì thêm. Bạn bè gì lạ, đành đoạn bỏ bạn lúc ốm đau.

Hôm sau Thắng về thật. Vinh nằm lại bệnh viện 1 hôm nữa rồi cũng về.

Sau đợt nghỉ lễ đó, Thắng thuê trọ chỗ khác ở riêng, dần tránh mặt Vinh. Có gặp nhau trên lớp, Thắng cũng lơ dần người bạn cũ. Có lần Vinh hỏi thì Thắng bảo:

– Mày suốt ngày ma với cỏ, tao mệt bỏ mẹ. Thôi, không hợp nhau thì trướt cho đỡ phiền hà.

Nửa năm sau thì tất cả cũng tốt nghiệp ra trường. Vinh về Cần Thơ còn Thắng lên lập nghiệp ở Bình Phước, theo phía nhà người yêu. Cả 2 thằng cũng mất liên lạc với nhau. Thỉnh thoảng Vinh có nghe các bạn kháo nhau về sự giàu có và thành đạt của Thắng. Bởi vì khi ra trường, đứa nào cũng cầm hồ sơ đi xin việc vạc mặt, riêng Thắng rẽ ngang mở hẳn 1 công ty buôn bán thiết bị năng lượng mặt trời. Sản phẩm này mới nên nghe đâu cũng gặp thời lắm. Có nhà, có ô tô và có cô vợ xinh như mộng. Vinh nghe mà cũng mừng cho bạn.

Xem thêm  Chuyện tâm linh - tiền kiếp có thật của cô giáo - ca sĩ Hồng Phượng, tỉnh Bình Thuận - Phần 1,2,3,4,5

Bẵng đi 2 năm, một đêm muộn, Vinh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Thắng:

– Mày khoẻ không? Tao Thắng đây, còn lưu số tao chứ?

Vinh vui mừng đáp:

– Tao khoẻ. Gớm, tận hôm nay mới nhớ đến tao cơ đấy.

Thắng hỏi thẳng vào vấn đề, giọng chùng xuống:

– Mày còn nhớ vụ tai nạn năm xưa khi mình đi Đà Lạt không?

– Làm sao quên được? Cô gái đó 24 tuổi, nhà ở Đức Trọng, Lâm Đồng. Tao thấy báo đăng vậy. Mà sao?

Thắng ngập ngừng:

– Tao định rủ mày đi với tao lên Đức Trọng, tìm nhà cô ta….

– Gì cơ? Mày dở hơi à? – Vinh nhảy dựng lên.

– Tao mơ thấy cô ta, mơ rất thường xuyên. Vợ tao bầu 5 tháng rồi, là con trai mày ạ. Nhưng cô ta nói sẽ giết chết thằng bé… – Thắng nói như khóc: – Con tao không tội tình gì…

Vinh rùng mình nhớ lại bóng ma đêm nào. Chẳng lẽ đó là vong hồn cô gái bị nạn. Cô ta đến đòi vàng… vậy hoá ra…

Vinh run run hỏi:

– Mày… mày đã làm gì???

Nhưng bên kia đã cúp máy.

Đêm đó, Vinh mơ 1 giấc mơ lạ. Trên vỉa hè, mọi người đứng vây quanh, Vinh cố gắng len vào xem chuyện gì mà không thể. Giấc mơ lặp đi lặp lại mỗi khi Vinh chìm vào giấc ngủ. 3 hôm sau, Vinh nhận tin Thắng mất. Dù sao cũng từng 1 thời thân thiết, Vinh gác lại công việc, lên gấp Bình Phước dự tang bạn.

Nhà Thắng 3 tầng to vật vật vã, ngự ở mặt tiền thuộc thị xã Đồng Xoài. Rạp đã dựng, trống kèn inh ỏi nhưng rất vắng người viếng. Vinh đứng ngoài cổng, ngắm 1 lượt căn nhà rồi thở dài, cuộc sống tốt thế này nhưng cũng chẳng còn để hưởng thụ. Vinh bước vào trong, thấy khách lạ, 1 cậu trai chạy ra đón và hỏi tên. Khi nghe tên Vinh, cậu ta hỏi luôn:

– Anh là người bạn thân chuyên đi phượt cùng anh Thắng phải không ạ?

Vinh ngạc nhiên gật đầu. Và anh càng khó hiểu hơn khi anh chàng kia nắm lấy tay mình kéo luôn lên lầu. Vào phòng làm việc riêng của Thắng, sau khi mời Vinh ngồi, cậu trai kia giới thiệu:

– Em là Phong, trợ lý của anh Thắng. Cách đây 2 hôm, anh ấy đưa cho em cái hộp này, nói lỡ có chuyện gì thì đưa cho anh. Giờ em xin gửi lại cho anh ạ.

Vinh không biết trong hộp đó chứa cái gì. Cầm lên thấy nằng nặng. Quay sang Phong, Vinh hỏi:

– Thắng vì sao mất?

– Tai nạn anh ạ. Ngồi trên vỉa hè hóng gió, bị thằng say phi vào tung. Mất tại chỗ. Nhưng trước đó anh Thắng lạ lắm. Phải gần 3 tháng nay anh ấy tinh thần bất ổn. Anh ấy hoảng loạn và luôn cho rằng có ma nữ tìm giết mình. Tệ hơn nữa là khi đang ở công ty, lúc gần kí 1 hợp đồng quan trọng, anh ấy bỏ chạy loạn xạ và la hét inh ỏi, sau đó quay lại cầm dao chém đối tác. Anh ấy luôn miệng xin tha rồi có cả chửi rủa. Vợ anh cũng mời thầy về mà ông nào đến anh ấy cũng rượt chạy hết. Đêm qua gần 11g đêm, tự nhiên anh ngồi dậy lững thững đi ra ngoài. Người nhà hỏi thì nói là nóng nên đi hóng gió. Vừa ra đến là bị tai nạn luôn ạ.

Phong nói xong bỏ ra ngoài. Còn lại 1 mình, Vinh mở hộp đồ Thắng gửi và giật mình như ko tin vào mắt mình: vàng, 1 hộp vàng đầy ắp kèm theo 1 phong thư…

Vinh thân.

Khi mày đọc lá thư này, chắc tao đã đi xa lắm. Mày còn nhớ lần cuối mình lên Đà Lạt không? Hôm ấy, mình đã bỏ rơi xác của cô gái giữa đường. Nhưng riêng tao, tao đã làm 1 việc không thể tha thứ được. Tao đã trộm bịch vàng của cô ấy, tổng cộng 30 lượng.

Đáng xấu hổ hơn, khi mày nhìn thấy vong hồn cô ấy, thì tao lại cho rằng mày muốn chia phần nên đã tìm cách xa lánh mày.

Xem thêm  Chuyện tâm linh có thật - Em gái nhập hồn giúp chữa bệnh - Tác giả Vĩnh Khanh

Tao khởi nghiệp thành công, tao đã gom lại đủ 30 lượng, định tìm đến nhà cô ấy để trả lại. Nhưng chắc không kịp. Cô ấy về tìm tao và không chấp nhận tha thứ. Đó là số tiền cô ta bán nhà để mổ tim cho con trai cô ấy. Hôm tai nạn là do nhận tin thằng bé lên cơn khó thở, cô ta đang bán hàng ở Đà Lạt, bất chấp mưa giông chạy về Đức Trọng để đưa con đi Sài Gòn. Không may tai nạn, tiền mất, con trai cô ấy cũng mất sau đó không lâu.

Tao dẫu có chết cũng xứng đáng, nhưng con trai tao vô tội. Tao đã tìm được địa chỉ của 1 thấy pháp giỏi ở Bình Thuận, mày thay tao mời ông ấy hoá giải nghiệp chướng. Trong hộp là 50 lượng vàng, cả vốn lẫn lời, mày chuyển cho mẹ cô gái ấy giúp tao.

Cảm ơn mày!

Vinh nhét bức thư vào túi áo, theo tấm danh thiếp, Vinh gọi cho pháp sư THÍCH TÂM NHẪN.

Quá nửa đêm thì thầy Nhẫn lên đến nơi. Bước xuống xe thầy đã thấy cả nhà đứng xếp xếp hàng chờ, vẻ mặt ai nấy vô cùng căng thẳng. Thầy nhìn quanh 1 lượt, bỗng thầy quát lớn:

– Ma nữ to gan, chết rồi sao không đi đầu thai, giữ chấp niệm hận thù, ra tay giết người tạo ác nghiệp, bây giờ muốn thế nào?

Cả nhà nghe quát thì đứng hình. Ai cũng nhìn sang Vinh, có ý hỏi dò xem Vinh đã kể gì với thầy. Nhưng Vinh mặt cũng cắt không còn giọt máu, lật đật lắc đầu.

Thầy gọi đệ tử lập đàn cúng trước nhà. Đến gần 5g sáng, thấy thầy đứng lên và nói:

– Lễ ta đã dâng đủ, ta cũng đã giúp cô giải trừ nghiệp chướng để cô có thể tu hành. Nếu cô đồng ý theo ta, cô sẽ được tu tập để đầu thai, bằng không còn ý định hại người, ta sẽ đánh cho cô hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Thầy vừa dứt lời, có 1 luồng không khí lạnh ào ào thổi tới khiến các ngọn nến ngả nghiêng như sắp tắt. Đứng im một lúc, thầy nói tiếp:

– Cậu ta lấy vàng của cô là không đúng. Nhưng cậu ta không giết cô. Chạy nhanh là tự cô, lấn làn cũng là cô, té ngã cũng tự cô. Cậu ta không hề biết hoàn cảnh của cô và mục đích số vàng đó để chữa bệnh. Hơn nữa, vàng bị bung ra trôi trên đường chứ không phải lục lọi để trộm. Cái chính là cậu ta tham, nhưng không độc ác, sau khi làm ăn được, cậu ta đã góp lại số vàng kia đủ cả vốn lời. Còn cô, cô vừa muốn lấy lại vàng vừa muốn giết sạch. Đã giết cha rồi giờ lại muốn giết con, đó là cô tự tạo ác nghiệp. Cô hãy buông bỏ hết chấp niệm theo ta tu hành, 50 lượng vàng kia, họ sẽ trao đến cho gia đình cô.

Luồng khí lạnh lại nổi lên, nhưng lần này nó xoáy vòng lại, cuộn tròn vào lư nhang trên bàn lễ. Thầy quay lại nói với vợ của Thắng:

Chồng cô chết nhưng vong hồn cậu ta đã cố gắng chiến đấu với vong nữ kia để bảo vệ đứa con trong bụng vợ mình. Ta mà lên trễ vài tiếng thôi là kết quả rất tệ. Cũng may vẫn kịp. Giờ thì mọi chuyện ổn rồi. Phần còn lại, gia đình tự lo.

Tất nhiên sau đó Vinh đã làm theo di thư của thắng.

Thằng bé con Thắng năm nay đã 4 tuổi rồi, thông minh khoẻ mạnh. Công ty thì vợ Thắng tiếp tục duy trì hoạt động.

Tui không được quyền tiết lộ danh tính và địa chỉ của nhân vật nên các bạn đọc nghi ngờ tính chân thực của câu chuyện. Tui đang cố gắng thuyết phục 1 trường hợp tui sắp viết, cho phép tui công khai danh tính, điện thoại, facebook để các bạn có thể đối chứng. Nếu cô ấy đồng ý xuất hiện, các bạn sẽ thấy cuộc đời này vi diệu đến nhường nào.

Bởi mọi việc đều có nhân quả, hãy có trách nhiệm với hành động của bản thân mình để không bao giờ phải thốt lên 2 từ: giá như…

Link download thông tin thầy Tâm Nhẫn

Xem thêm

 

You may also like

Những chuyện kinh dị chưa từng biết về “âm huyệt” bị trấn yểm như trận đồ Bát Quái ở Tràng An – Ninh Bình

Ông Nguyễn Văn Son (Chủ khu Tràng An